Sinh Tồn Ở Phế Thổ Tôi Kéo Cả Nhà Đi Nhặt Rác

Chương 2

Trước Sau

break

Lâm Dao hơi ngẩn ra: “Đốt sớm thế chị? Mọi khi phải tối mịt mới đốt mà.”

Cái gọi là “đốt lửa” thực chất là một biện pháp bảo vệ. Họ thu thập các loại thảo mộc có mùi hắc như ngải cứu, sả, bạc hà, xương bồ phơi khô, sau đó xếp quanh nhà tạo thành một vành đai khói lửa. Khói đặc và mùi nồng từ đống lửa này có thể xua đuổi không ít dã thú hay các sinh vật biến dị thường lảng vảng vào ban đêm.

Đây là kinh nghiệm xương máu mà họ đúc rút được sau thảm họa để có thể yên giấc mỗi đêm. Khi hàng rào khói được đốt lên, đêm đến vẫn phải có người canh gác, liên tục thêm củi vào vành đai để lửa không bị tắt.

Lâm Yên giải thích với em gái: “Bố và anh đều không có nhà, chú Lương Bình lại đang bị thương. Chỉ có mấy chị em mình, làm không nhanh như mọi khi được đâu nên cứ chuẩn bị sớm cho chắc. Có vòng vây khói này bảo vệ sớm thì mọi người mới yên tâm được.”

Lâm Dao nghe xong liền không thắc mắc nữa, giao con cho Lâm Khang rồi chạy đi: “Để em đi kiểm tra xem còn chỗ nào sót không.”

“Ừ, đi nhanh đi.” Lâm Yên gật đầu, rồi lại bảo bà Quyên đang đứng ngồi không yên: “Mẹ cũng đừng đứng đấy nữa, mẹ vào trong ôm thêm ít củi khô ra đây.”

Bà Quyên cũng vội vàng nhận việc cho đỡ sốt ruột.

Trong căn phòng cũ, một ông cụ ngồi trên ghế tre định đứng dậy nhưng Lâm Yên đã ngăn lại: “Ông Lương, ông đừng đi đâu cả. Ông cứ ở trong phòng trông chú Lương Bình với mấy đứa nhỏ giúp con, có chuyện gì thì gọi con ngay nhé.”

Ông Lương thở dài một tiếng: “A Yên, con cứ đi làm việc đi, trong nhà đã có ông nhìn chừng rồi.”

Ông cụ chính là chủ nhân của ngôi nhà này. Nơi đây gọi là thôn Tiểu Lương, vốn là một ngôi làng miền núi hẻo lánh nhưng phong cảnh rất đẹp. Trước đây, nhờ vài vlogger tìm đến mà nơi này bỗng trở thành điểm du lịch nổi tiếng. Người trong thôn nhạy bén bắt đầu mở dịch vụ homestay, làm ăn rất khấm khá.

Con dâu ông Lương thấy người ta làm giàu cũng ham, bèn thúc ép cả nhà mang hết vốn liếng ra cải tạo nhà thành khu nghỉ dưỡng. Nhưng ông Lương và người con trai Lương Bình đều là những nông dân thật thà, chẳng có đầu óc kinh doanh. Dịch vụ mở ra nhưng không biết quảng bá, tay nghề nấu nướng cũng thường nên nợ nần chồng chất. Cô con dâu bắt đầu quay sang mắng nhiếc chồng, gia đình xào xáo không yên. Cuối cùng, cô ta ly hôn, ôm sạch số tiền còn lại của gia đình rồi bỏ lại hai đứa con nhỏ mà chạy mất.

Gia đình Lâm Yên tình cờ dạt vào nhà ông Lương cũng là chuyện thiên sai vạn lỗi. Ba năm trước, bốn anh em Lâm Yên muốn tổ chức sinh nhật cho bố nên chọn một khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô. Ai ngờ đi giữa đường thì xe hỏng, vừa mới sửa xong định đi tiếp thì thảm họa mưa thiên thạch ập xuống. Đó là một ký ức kinh hoàng mà Lâm Yên không bao giờ muốn nhớ lại.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc