“Bố với anh con làm sao mà giờ này vẫn chưa thấy về nhỉ?”
“Trời sắp tối mịt đến nơi rồi.”
“Đã bảo là phải về trước khi tắt nắng cơ mà, hay là hai bố con nó lạc đường rồi? Phen này thì tính sao đây, phải làm sao bây giờ hả trời?”
Bà Ngưu Tuệ Quyên cứ đi quanh quẩn trước hiên hết vòng này đến vòng khác, lòng nóng như lửa đốt. Bà lặp đi lặp lại những câu hỏi dồn dập, hướng về phía Lâm Yên - cô con gái lớn vốn là người điềm tĩnh nhất nhà lúc này, như thể chỉ cần hỏi cô thêm vài câu là lòng bà sẽ bớt đi vài phần bất an.
Vợ chồng bà Quyên và ông Lâm Cường có bốn người con. Lâm Yên là con thứ hai, năm nay 28 tuổi, từ nhỏ đã nổi tiếng thông minh và có bản lĩnh. Anh cả là Lâm Dương 30 tuổi, vẫn còn độc thân; sáng nay anh vừa theo ông Cường ra ngoài để nghe ngóng tin tức.
Dưới Lâm Yên là cô em gái thứ ba tên Lâm Dao 25 tuổi. Lâm Dao kết hôn khá sớm, đã có một cậu con trai nhỏ tên Châu Châu. Đây cũng là đứa con duy nhất khiến ông bà Lâm Cường mát lòng mát dạ vì đã yên bề gia thất. Cậu út Lâm Khang thì sinh muộn, năm nay mới 15 tuổi. Hồi nhỏ Lâm Khang vốn kén ăn nên người ngợm còi cọc, sau thảm họa lại càng thiếu thốn, thành ra trông cậu chẳng khác gì đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi.
Càng lo, nước mắt bà Quyên càng chực trào: “Bố con thật là, mẹ đã bảo đừng có đi rồi mà cứ khăng khăng đòi đi cho bằng được...”
“Mẹ, mẹ bình tĩnh lại đi. Bố với anh lúc đi đều để lại dấu vết dọc đường, chắc chắn họ không lạc được đâu.” Lâm Yên dứt khoát ngắt lời mẹ.
Bà Quyên vội vã: “Thế sao giờ vẫn chưa thấy mặt mũi hai bố con nó đâu?”
“Thì trời đã tối hẳn đâu mẹ?” Lâm Yên nói vậy nhưng thực chất trong lòng cô cũng đang lo sốt vó. Chỉ là lúc này cả nhà từ già đến trẻ đều đang hoang mang, nếu cô không trụ vững thì chẳng còn ai làm chỗ dựa. Cô cố giữ giọng kiên định: “Bố và anh đã hứa về trước khi trời tối thì nhất định sẽ về. Mẹ yên tâm đi, hai người họ tự biết tính toán mà.”
Bà Quyên lẩm bẩm: “Mẹ chỉ sợ hai người bọn họ chẳng biết tính toán gì thôi.”
Lâm Yên đáp lại: “Mẹ không tin anh cả thì cũng phải tin bố chứ. Bố có bao giờ làm việc không đâu vào đâu đâu?”
Nghe đến đây, bà Quyên mới có phần xuôi lòng.
Sau khi trấn an mẹ, Lâm Yên siết chặt chiếc xẻng sắt trong tay, quay sang dặn dò Lâm Dao đang bế con: “Dao Dao, đưa Châu Châu cho thằng út bế đi. Em đi kiểm tra xem đống cỏ khô đã chuẩn bị xong chưa, chúng ta chuẩn bị đốt lửa sớm.”