Sĩ Quan Mất Trí Bị Lừa Cưới! Mỹ Nhân Lười Biếng Mang Thai Hưởng Phúc

Chương 6

Trước Sau

break

Nhìn nhóc con thơm mùi sữa trong lòng đang hoàn toàn tin tưởng mình, khiến một nơi nào đó trong đáy lòng anh bỗng dưng mềm nhũn, dấy lên một cảm giác xa lạ nhưng đầy vi diệu.

Anh im lặng một lát rồi bỗng ngẩng đầu hỏi bố Chu: "Tên khai sinh của thằng bé là gì ạ?"

"Chu Kim Việt." Bố Chu cười đáp, còn cố ý nói thêm: "Là do Nghênh Nghênh đặt đấy, con bé bảo ngụ ý là “vượt qua hôm nay, ngày càng tốt đẹp”."

Đột nhiên bị nhắc tên, Ôn Nghênh nghe lời giải thích này thì suýt chút nữa sặc nước bọt, trên mặt thoáng qua vẻ chột dạ. Có trời mới biết, lúc đó cô chợt nảy ra cái tên này thuần túy là vì lý do đơn giản và thô thiển: "Hôm nay xuyên không đến đây thì đã có mày".

Cách giải thích cao siêu này, Bố Chu đúng là khéo lấp liếm giúp cô quá!

Trên bàn ăn, bầu không khí trở nên kì lạ.

Mẹ Chu liên tục gắp thức ăn cho Chu Ngọc Thành và Tô Uyển Thanh, lời nói tràn đầy sự biết ơn. Đang trò chuyện, mẹ Chu ân cần hỏi về dự định sau này của Tô Uyển Thanh.

Tô Uyển Thanh đặt đũa xuống, vành mắt hơi ửng đỏ.

"Bác à, không giấu gì bác... Cháu, cháu lần này lên thành phố cũng là bước đường cùng rồi. Bố mẹ cháu ở quê định gả cháu cho gã mổ lợn làng bên để lấy sính lễ, lấy tiền cưới vợ cho em trai... Cháu không chịu nên đành bỏ trốn, muốn xem thử có thể tìm việc trên thành phố để tự nuôi sống bản thân hay không."

Cô ta kể lể một cách đáng thương, mẹ Chu vừa nghe xong, lòng thương cảm lập tức dâng trào, xót xa nắm lấy tay cô ta.

"Ôi chao, đứa trẻ ngoan, cháu khổ quá. Đừng sợ, cháu cứ yên tâm ở lại đây với bác! Muốn ở bao lâu thì ở! Chuyện công việc càng không phải lo, để bác trai sắp xếp cho cháu."

Câu nói này như tiếng sét đánh ngang tai Ôn Nghênh.

Cái gì? Tô Uyển Thanh muốn dọn vào nhà họ Chu sao? Lại còn định ở lâu dài?

Trong lòng Ôn Nghênh gióng lên hồi chuông cảnh báo.

Thế này thì nguy to? Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nếu Tô Uyển Thanh ngày nào cũng lượn lờ trước mặt Chu Ngọc Thành, lại là ân nhân cứu mạng của anh, ngoại hình thanh tú, tính tình lại "hiền thục", hai người sớm tối có nhau, nhỡ đâu...

Vậy thì người "vợ" dựa vào lời nói dối để leo lên vị trí này như cô, lại còn mang theo một "đứa con công cụ", chẳng phải sẽ bị đuổi ra khỏi nhà bất cứ lúc nào sao?

Những ngày tháng giàu sang của cô xem ra sắp tận số rồi!

Trong lòng cô lo sốt vó, nhưng ngoài mặt lại không dám để lộ chút nào.

Mẹ Chu đã nói ra lời, bố Chu cũng không phản đối, Chu Ngọc Thành lại càng im lặng, một người vợ "yêu chồng tha thiết, dịu dàng hiền thục" như cô lúc này hoàn toàn không có tư cách để từ chối ân nhân cứu mạng của chồng đến ở nhờ.

Ôn Nghênh cúi đầu cảm thấy cơm trong bát mà cảm thấy nhạt nhẽo như đang nhai sáp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc