Ôn Nghênh nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt mềm mại của con trai, trong lòng thầm tính toán.
Chu Ngọc Thành mất trí nhớ trở về, lại còn dẫn theo nữ chính "hàng thật giá đúng", biến số trong tương lai quá lớn. Cô không phải là người tốt bụng xả thân vì người khác, đã tốn bao tâm tư mới bám được vào cây đại thụ nhà họ Chu này, cô chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tay.
Cô cúi đầu hôn lên trán con trai, ánh mắt trở nên kiên định.
Cục cưng à, yên tâm đi, mẹ nhất định sẽ giành lấy tương lai tốt đẹp nhất cho con, hai mẹ con mình nhất định phải sống sung sướng! Nghĩ vậy, cô lại lười biếng rúc sâu vào ghế sofa, đúng là nằm vẫn thoải mái hơn.
Đến giờ cơm, bố Chu và Chu Ngọc Thành kẻ trước người sau bước ra từ thư phòng. Trong phòng khách, đứa bé đang ôm bình sữa chơi đùa, liếc mắt một cái đã nhìn thấy người đàn ông cao lớn xa lạ nhưng lại có chút quen thuộc kia.
Thằng bé giãy giụa trượt xuống khỏi lòng Ôn Nghênh, bước đôi chân ngắn cũn cỡn đầy thịt, lẫm chẫm đi về phía Chu Ngọc Thành.
Chu Ngọc Thành khựng lại, cúi đầu nhìn sinh vật bé nhỏ còn chưa cao bằng chân mình, nhất thời có chút luống cuống. Anh đứng chôn chân tại chỗ không biết nên phản ứng thế nào.
Tiểu Bảo lại chẳng quan tâm, lao thẳng tới ôm chặt lấy bắp chân anh rồi ngẩng khuôn mặt trắng nõn lên, đôi mắt to tròn đen láy không chớp nhìn anh đầy mong chờ.
Bố Chu đứng bên cạnh thấy vậy thì mềm lòng, cười vỗ mạnh vào lưng con trai một cái: "Ngẩn người ra đó làm gì? Con trai tìm đến tận nơi rồi, còn không mau bế thằng bé lên!"
Lúc này Chu Ngọc Thành mới như bừng tỉnh, anh có chút vụng về cúi người xuống, động tác cứng nhắc bế cục bột nhỏ mềm mại kia lên. Tư thế của anh rất gượng gạo, cánh tay căng cứng cứ như đang ôm một món đồ dễ vỡ vậy.
Đột nhiên được nhấc bổng lên cao khiến tầm nhìn thay đổi, Tiểu Bảo chẳng những không sợ mà còn cảm thấy mới lạ thú vị, miệng phát ra tiếng cười "khanh khách" giòn tan, cánh tay nhỏ bé còn vui vẻ vẫy vẫy.
Bố Chu đứng bên cạnh nhìn mà tim như muốn tan chảy, vẻ mặt đầy sự yêu thương: "Ôi chao, Tiểu Bảo của ông, sao mà đáng yêu thế này!"
Ông chỉ vào Chu Ngọc Thành, kiên nhẫn dạy: "Tiểu Bảo, nhìn xem, đây là bố, gọi bố đi con."
Tiểu Bảo chớp chớp đôi mắt to, nhìn ông nội rồi lại nhìn khuôn mặt điển trai nhưng có chút nghiêm túc đang bế mình trước mắt, cái miệng nhỏ mấp máy vài cái, sau đó phát ra những âm tiết ngọng nghịu mềm mại: "Bố... Bố..."
Giọng nói non nớt của trẻ thơ dường như mang theo một ma lực kỳ lạ.
Ôn Nghênh cảm nhận rõ ràng rằng khí thế "người lạ chớ lại gần" tỏa ra từ người Chu Ngọc Thành dường như đã lặng lẽ dịu đi đôi chút, những đường nét lạnh lùng trên khuôn mặt anh cũng trở nên mềm mại hơn.
Bố Chu lại không hài lòng lắm với phản ứng của con trai, trách móc: "Con nó gọi rồi, con cũng phải ừ một tiếng chứ!"
Chu Ngọc Thành như mới sực tỉnh, yết hầu chuyển động thốt ra một tiếng "Ừ" trầm thấp và có phần khô khan.