Vốn dĩ họ hợp lực công kích Long Cẩm nhằm phòng ngừa việc Long Cẩm oán hận họ, trả thù họ vì đã vứt bỏ hai mẹ con hồi xưa.
Nhưng bây giờ, rất rõ ràng, cô biết sự thật năm xưa, nên ai cũng đừng hòng đổi trắng thay đen. Nhưng cô chỉ nhắm vào một nhà Long An Khang, hơn nữa lại không có hứng thú với kinh doanh, chỉ muốn làm người ăn không ngồi rồi không làm việc chìa tay lấy tiền, những người bên phe Long Ý Minh đương nhiên sẽ không cần thiết hợp tác với một nhà Long An Khang.
Không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn.
“Xem ra Long Linh phải chịu khổ rồi. À, cũng chưa chắc, ai sẽ khiến ai phải chịu khổ còn chưa biết đâu.” Cô gái mang giày cao gót dây buộc màu hồng nhạt ở phía sau thì thầm lẩm bẩm.
Tuy rằng Long Cẩm là người lại giống của tộc Long, nhưng Long Cẩm đã bỏ lỡ cơ hội tốt để chiêu mộ những nhân tài kiệt xuất, xây dựng tình chiến hữu không thể thay thế với những cường giả của các gia tộc khác, cũng giống như một người có bảo kiếm nhưng lại bỏ lỡ thời đại kiến công lập nghiệp, không thể thành tựu nghiệp lớn, không thể lưu danh sử sách.
Mà lúc này Long Linh gần như đã nắm chắc những thứ này trong tay.
…
Ở thời điểm phần lớn những người bình thường đều trải qua cuộc sống hằng ngày không khác gì bình thường, thì trong thế giới của người lại giống đang trên bờ vực của một cuộc chiến tranh.
Địa điểm chiến tranh nằm trong ‘Bong Bóng số 3’, một nơi cũng có thể được gọi là một không-thời gian, là vật di sản của thời kỳ Đại Hợp Nhất Vũ Trụ. Giống như những Bong Bóng nhỏ bám trên quả cầu thủy tinh. Những Bong Bóng nhỏ này cũng trở thành tài sản riêng của các quốc gia, tùy thuộc vào vị trí chúng bám vào.
Những không-thời gian nhỏ này có kích thước không đồng nhất, nhưng vì lo ngại chúng có thể đột ngột tách khỏi không-thời gian hiện tại giống như cách mà thời kỳ Đại Hợp Nhất Vũ Trụ kết thúc, vậy nên chính phủ cũng sẽ không sử dụng chúng làm căn cứ quân sự quan trọng. Một vài trong số đó thậm chí còn được cho thuê lại cho công dân sử dụng.
Lúc này Bong Bóng số 3 này, chính là nơi hai gia tộc người lại giống cùng nhau thuê để khai chiến đánh giặc.
Đây vốn nên gọi là ‘hai gia tộc dùng vũ khí đánh nhau’, nhưng vì là người lại giống, vả lại nhân số tham dự đông đảo nên quy mô của nó cũng gần như được gọi là một cuộc chiến tranh nhỏ.
Căn cứ vào 《Điều lệ Quản lý người lại giống》, chừng nào cuộc chiến tranh này một không diễn ra ở ngoài Bong Bóng, hai không sử dụng vũ khí nóng thì chính phủ cũng chỉ có thể đứng ở vị trí khán giả, không thể tùy ý nhúng tay.
Vô số lều trại dựng lên trên vùng đất vàng cháy nắng, thế giới này tựa như một mảnh hoang mạc, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy những gò đất cao thấp và tảng đá, không thấy bất kỳ cây xanh hay sự sống nào.
Bầu không khí ngột ngạt giống như môi trường ở đây.
Khi những chiếc xe địa hình lao tới với làn khói vàng cuồn cuộn, người xuống xe có sắc mặt khó coi, trong mắt chứa ác ý đi vào lều trại chính, bầu không khí vô cùng ngột ngạt này càng thêm căng thẳng.
Dưới ô che nắng, một nhóm thanh niên thiếu nữ với khí chất bất phàm, người thì đang ngồi, người thì đang dựa và có người còn quỳ trên ghế dựa, đeo kính râm và nhâm nhi ly coca lạnh.
“Xem ra lại đàm phán thất bại rồi.”
“Muốn đánh thì đánh nhanh lên, cái chỗ rách nát này không có sóng không có mạng gì cả, chán muốn ói luôn rồi đây này.”
“Nhà họ Hoàng cũng khinh người quá đáng.”
“Tôi không phải là không ưa tác phong làm việc của nhà họ Hoàng, chủ yếu là đến để tích lũy kinh nghiệm, cơ hội hiếm có mà.”
“Tôi cũng vậy, mẹ tôi đẩy tôi tới.”
Bỗng nhiên có người nhìn về phía cô gái đang cùng nhân viên khuân vác vật tư bên kia.
“Đó có phải là Long Linh không, một người bình thường như cô ta đến đây làm gì?”
“Chẳng phải nhà họ Long không có người lại giống, cho nên không tham dự sự kiện lần này sao?”
Họ gọi cô ta đến, hỏi cô ta đến đây làm gì.
Long Linh nhíu nhíu mày: “Tôi cảm thấy lần này nhà họ Hoàng rất quá đáng, cũng muốn góp một phần sức lực.”