Quản gia giật mình, nhìn ông Hai, lại nhìn sang Cảnh Bội, khom lưng, bước nhanh xuống.
Họ hoàn toàn không nghĩ tới, họ muốn ra oai phủ đầu với Cảnh Bội, thế mà chẳng mấy chốc đã bị cô ra oai phủ đầu trước, một lúc lâu không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chỉ có Long An Khang mới hiếm khi nhìn thấy Long Ý Minh ăn quả đắng, trên mặt không kìm được mà lộ ra một tia hưng phấn và khoái trá, ngẩng đầu ưỡn ngực đi qua, đầy vẻ uy nghiêm của người cha bắt đầu dạy bảo: “A Cẩm, nếu đã về rồi thì phải chuẩn bị tâm lý gánh vác trọng trách, nhưng con không cần lo lắng, cha sẽ giúp con.”
Ông vừa nói ra lời này, bầu không khí cũng có chút vi diệu.
Khóe miệng Long Ý Minh hơi co lại một chút không thể phát hiện.
Long An Khang và Long Ý Minh cũng không phải anh em cùng mẹ, bởi vậy sau khi Long An Khang trở về, cuộc đấu trong tối ngoài sáng giữa hai người không bao giờ dừng lại, Long An Khang luôn rơi vào thế hạ phong. Mà đứa con gái lại giống Long Cẩm này xuất hiện, trở thành sức nặng lớn nhất để Long An Khang cạnh tranh thắng lợi.
Trong nguyên tác, nhờ vào Long Cẩm mà Long An Khang quả thật sự nghiệp đã vươn lên một tầm cao mới, có thể nói không vượt qua được Long Ý Minh, nhưng chắc chắn không còn bị Long Ý Minh áp đảo nữa, cũng chiếm cứ nửa giang sơn nhà họ Long.
Cảnh Bội quay đầu nhìn Long An Khang, lúc này bên cạnh Long An Khang có một người phụ nữ mặc sườn xám đeo vòng cổ phỉ thúy ngọc lục bảo lộ ra nụ cười dịu dàng với cô: “A Cẩm, sau này chúng ta sẽ là người một nhà, chuyện quá khứ cứ để cho nó qua đi, đã không còn ai để ý nữa. Con còn có một người chị em không ở đây, hiện tại đang ở trong ‘phao’ để tranh vinh quang cho gia tộc.”
Người này chính là cô vợ bé nhà giàu năm xưa, mặc dù Cảnh Bội ném tây trang khiến bà ta ý thức được cô gái này khác với những gì họ điều tra được, nhưng bà ta vẫn cố gắng tiếp tục kế hoạch trước đó, đùa à, năm đó bà có thể cướp đi phúc phần của người đàn bà quê mùa đó, thì bây giờ làm sao có thể để con của bà ta bị con gái của người đàn bà quê mùa đó đạp dưới chân chứ?
Nhưng mà cô gái trước mắt lại nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, như thể cô chỉ nhìn thấy không khí, nghe thấy tiếng gió.
“Con…” Long An Khang không có được thái độ tôn kính của con gái trong tưởng tượng này, nhất thời sắc mặt trở nên khó coi.
“Chú hai, con nghe nói việc làm ăn của nhà họ Long bây giờ là do chú quản lý.” Cảnh Bội nhìn về phía Long Ý Minh.
Long Ý Minh nghĩ thầm, cô bé này chẳng lẽ hiện tại liền muốn đoạt quyền? Không biết trời cao đất dày.
“Chính xác.”
“Vậy chỉ sợ sau này cũng sẽ phải nhờ chú rồi.” Cảnh Bội cười nhẹ nhàng nói: “Nghe nói người lại giống đáng ra phải làm gia chủ, nhưng con thì không có bất kỳ hứng thú nào với kinh doanh hết, sợ rằng chỉ biết ngửa tay xin tiền mà thôi, giao cho con quản lý, không chừng sẽ bị con đạp đổ thành ra thế nào nữa.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt hai người bên Long An Khang trở nên khó coi, Long Ý Minh sửng sốt trong chớp mắt, ảnh hưởng tiêu cực do vụ việc áo vest mang lại biến mất sạch sẽ, nụ cười như cá sấu của ông ta có phần hiền hòa như được tắm gió xuân.
“Đây vốn là việc ta nên làm, nếu con muốn, ta tự nhiên sẽ hết lòng hết dạ hơn.”
Lúc này một người hầu nam vạm vỡ nhanh chóng chạy đến, trên vai vác một cuộn thảm đỏ, anh ta tung mạnh, thảm đỏ trải dài từ cửa vào tận sân trong, tạo thành một lối đi khô ráo trên nền đất ẩm ướt.
Long Ý Minh duỗi tay ra, làm tư thế mời. Cảnh Bội giẫm lên thảm đỏ bước ra từ dưới mái hiên.
Làn gió mát ẩm ướt nhẹ thổi qua đuôi tóc, Cảnh Bội khép hờ đôi mắt đẹp, lười biếng, rõ ràng mới từ nông thôn ra, phong cách ăn mặc cũng hết sức quê mùa, nhưng lại toát ra vẻ như một thiếu chủ sinh ra và lớn lên ở nhà họ Long, không chỉ thoải mái như ở nhà mình, mà còn ẩn chứa một vẻ bễ nghễ như thể đây là cả giang sơn của cô.