Sau Khi Nhóc Con Bị Điếc Vạn Người Ghét Gả Cho Cậu Của Tra Công Cặn Bã

Chương 5

Trước Sau

break

Anh ta đột nhiên dời mắt, thầm mắng tiếng trống inh ỏi dưới lầu, khiến lòng người không yên được.

Những người khoác lên mình những cánh hoa hồng đuổi nhau trên cầu thang xoắn, Thịnh Nguyện bị họ va vào vai, suýt chút nữa té ngã.

Mục Tuân nhanh tay lẹ mắt kéo người vào lòng, đầu ngón tay lướt qua vòng eo thon gọn, mềm mại như một đám mây, trôi nổi trong lòng bàn tay anh ta.

Nhưng đám mây này nhanh chóng bay khỏi kẽ tay anh ta.

Thịnh Nguyện nhanh chóng tránh ra, cúi đầu vuốt phẳng ống tay áo vốn không có nếp nhăn, nhỏ giọng nói lời cảm ơn.

Mục Tuân bối rối xoa xoa ngón tay, nghiêng đầu hắng giọng, như không có chuyện gì xảy ra nói: "Đây là truyền thống mưa hoa hồng của trang viên Tỳ Qua Vi, nếu trong bữa tiệc gặp được người trong lòng, có thể tặng người đó một cánh hoa hồng."

"Cậu có muốn... Thôi, dù sao cậu cũng đã đính hôn với tôi rồi, có muốn tặng cũng không tặng được."

Thịnh Nguyện nhìn chằm chằm cánh hoa hồng trong tay, giọng nói đều đều: "Tôi biết... Anh không cần phải nhắc nhở tôi liên tục như vậy."

"... Chậc." Mục Tuân tự mình mất hứng, chuyển chủ đề: "Lên trên thôi."

Tiếng leng keng của chip* xuyên qua máy trợ thính, cùng với tiếng cười như chuông bạc không ngừng truyền vào tai cậu.

*

"... Chơi chán rồi thì vứt bỏ thôi, thật ra tôi thấy anh ta cũng được đấy chứ."

"Tên yếu đuối đó á? Đừng nhắc đến nữa hahaha, cái tính cách đó của anh ta còn mềm hơn cả con chim của anh ta nữa!"

Làn khói thuốc mỏng manh bốc lên dưới ánh đèn chùm, giống như những mảnh vàng vụn đang lan tỏa, trong tiếng cười nói kia, ngàn vàng tan biến.

Thịnh Nguyện từ từ phản ứng lại, thì ra đây là một sòng bạc.

Họ vừa mới bước vào, lập tức có rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào bọn họ.

"Cậu Mục." Một giọng nói ngọt ngào vang lên từ bàn đánh bạc, giống như rượu ngọt chỉ cần lắc nhẹ là tràn ra, "Có đến chơi không."

Mục Tuân cười rạng rỡ, bưng một ly champagne từ khay của người phục vụ: "Uống không?"

Thịnh Nguyện lắc đầu, cậu không thích rượu.

Mục Tuân nhướng mày, tự mình uống, rồi bước về phía người vừa lên tiếng.

Những người tụ tập ở bàn đánh bạc đó đều là những người giàu có và nổi tiếng, đủ loại nước hoa và mỹ phẩm đắt tiền đua nhau khoe sắc, hương thơm nồng nặc phả vào mặt.

Mục Tuân khoác tay lên cổ người phụ nữ mềm mại, đầu ngón tay khẽ lướt qua vành tai, khơi gợi một mảng đỏ ửng e thẹn, giọng nói có chút cợt nhả: "Bông tai đẹp đấy."

Thịnh Nguyện dời mắt, lặng lẽ lùi về sau nửa bước.

Từ trước đến nay cậu chủ Mục luôn thích trêu hoa ghẹo nguyệt, có thể nói là đi qua muôn hoa, vườn hoa không hề có một cọng cỏ.

Nhưng anh ta chỉ có một trái tim, có bẻ ra, nghiền nát cũng không đủ chia, phải ép thành nước mới được.

"Cậu đẹp trai này là ai vậy, trông lạ mặt quá." Người phụ nữ mặc váy đỏ xinh đẹp quyến rũ hỏi.

Câu nói này vừa thốt ra, trên người Thịnh Nguyện lập tức có thêm không ít ánh mắt.

"Trông ngoan ngoãn thật đấy, lần đầu tiên tham gia tiệc sao?"

Thịnh Nguyện khẽ "Ừm" một tiếng, đáy mắt phủ một vùng bóng râm.

"Có muốn chơi với tụi chị một lúc không, chị dạy cho cưng, cược đại cược tiểu, rất dễ chơi."

Đầu ngón tay xinh đẹp nhặt chip lên, viên đá quý trên tay đỏ như Huyết Bồ Câu*

(*)Huyết Bồ Câu là tiêu chuẩn cao nhất của đá Ruby, những viên đá đạt được tiêu chuẩn này rât ít và hiếm. Hiện nay người ta thường gọi Ruby Huyết bồ câu một cách phổ biến. Thuật ngữ này chỉ dành cho những viên Ruby suất sắc nhất.

"Tiền cược thì để anh yêu của cưng đưa, dù sao cậu chủ Mục đây cũng không thiếu tiền."

Mục Tuân cũng có hứng thú: "Chơi một ván?"

"Không chơi." Thịnh Nguyện nói.

Cậu hận nhất là cờ bạc, nếu không phải vì ba cậu nghiện cờ bạc, thì nhà họ Thịnh cũng sẽ không đến nông nỗi này.

Người phụ nữ cố tình thở dài tiếc nuối: "Cậu đẹp trai không nể mặt gì cả, ít nhất cũng phải cho tụi chị biết tên chứ, sau này còn có thể rủ đi chơi thường xuyên nữa~"

"Đừng đùa em ấy nữa Lê Na." Mục Tuân khẽ cười, một tay vòng qua vai Thịnh Nguyện, kéo mạnh vào lòng mình.

"Em ấy tên là Thịnh Nguyện, mọi người muốn rủ em ấy đi chơi thì phải được sự đồng ý của tôi, vị hôn phu của em ấy đã."

Kim Lê Na há hốc mồm, vẻ mặt không thể tin được: "Trời ơi! Không ngờ cậu thật sự đính hôn rồi! Trước đây nghe tin này tôi còn không dám tin đâu."

Cô ấy cố ý vô tình liếc mắt nhìn vài người bên cạnh, tiếp tục khoa trương nói: "Nhìn thế này mới thấy, hai người thật xứng đôi. Hôn lễ nhất định phải mời tôi đấy nhé, tôi muốn chuẩn bị cho Thịnh Nguyện một món quà đẹp nhất."

"Nhất định rồi, thiếp mời tôi sẽ đích thân đưa đến tận tay cậu."
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc