Sau Khi Nhóc Con Bị Điếc Vạn Người Ghét Gả Cho Cậu Của Tra Công Cặn Bã

Chương 4

Trước Sau

break

Mục Tuân yêu cầu cậu thay bộ đồ may đo cao cấp cùng thương hiệu, áo sơ mi lụa không bâu, cổ áo và cổ tay áo được đính một vòng ren tinh xảo, điểm xuyết kim cương tấm.

Vòng eo thon gọn một tay có thể ôm trọn được chiếc quần dài ôm sát, gương mặt lại xinh đẹp tinh xảo, giống như một bức tranh vẽ mỹ nhân đang dần được mở ra.

Quần áo rất mỏng, gió lạnh thổi qua, cơ thể khẽ run rẩy trong màn mưa phùn.

Mục Tuân bung dù bước về phía Thịnh Nguyện, đánh giá vị hôn thê của mình từ trên xuống dưới, hài lòng nói: "Rất đẹp, xứng với tôi."

Anh ta cúi người nắm lấy tay Thịnh Nguyện, đặt lên cánh tay mình, sau đó lại dùng một bàn tay khác nắm lấy, hơi ấm theo làn da tiếp xúc truyền sang người kia.

Các đốt ngón tay hiện ra cuộn tròn trong lòng bàn tay, có hơi cộm.

Thịnh Nguyện nhíu mày, theo bản năng muốn rút tay về, nhưng lại bị đối phương nắm chặt.

"Tôi không muốn..."

"Thịnh Nguyện, cậu đừng không biết điều." Giọng Mục Tuân rất nhỏ, bị tiếng mưa át đi phân nửa.

Cơ thể Thịnh Nguyện cứng đờ, hàng mi run rẩy, trong mắt dâng lên một tầng nước: "... Rốt cuộc anh đang diễn cho ai xem?"

Mục Tuân không trả lời, ma xui quỷ khiến đưa tay lên vuốt ve gò má cậu, cảm giác hơi lạnh, giống như ngọc lạnh thấm nước.

Anh ta cong ngón trỏ, nâng cằm đối phương lên, ấn nhẹ lên đôi môi đang mím chặt: "Mở ra."

Một vệt máu hiện lên trên môi dưới, điểm xuyết thêm một chút sắc màu tươi tắn cho làn da trắng nõn.

"Tôi cần một người vợ ngoan ngoãn hiểu chuyện, cậu là lựa chọn ưng ý nhất của tôi."

Giọng Mục Tuân dịu dàng như ánh trăng, nhưng đôi mắt lại lạnh lẽo âm trầm: "Sự kiên nhẫn của tôi có hạn, đừng có chọc tôi tức giận nữa."

"... Tôi nghe lời... Anh có thể thả tôi đi không?" Thịnh Nguyện ngước nhìn anh ta, ánh mắt như van nài, "Tôi không muốn kết hôn."

Giống như một con vật nhỏ yếu ớt đáng thương đang cầu xin, trong lòng Mục Tuân chợt dâng lên khoái cảm muốn hành hạ cậu.

Anh ta cười khẩy, siết chặt tay Thịnh Nguyện hơn: "Vậy phải làm sao đây? Ba cậu đã bán cậu rồi, vui vẻ nhận một số tiền lớn từ nhà chúng tôi để đi đánh bạc."

"... Ông ta đã nhận bao nhiêu tiền từ nhà anh?"

Mục Tuân cúi đầu, nói nhỏ vào tai cậu một con số, cảm nhận được cơ thể chạm vào lòng bàn tay lập tức căng cứng.

"Thịnh Nguyện, cậu vẫn chưa hiểu sao?" Mục Tuân giơ tay lên xoa xoa vành tai tai nhỏ nhắn của cậu, "Trên thế giới này, ngoài tôi ra, còn ai muốn cậu nữa?"

Thịnh Nguyện nghiêng đầu, lông mi chớp liên tục, cố gắng xua đi hơi nóng trong mắt.

Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mình lại đáng giá đến vậy, vậy mà có thể sánh ngang với một căn tứ hợp viện ở vành đai hai của Kinh Thành.

Cậu nghĩ, đáng lẽ ra cậu nên căm hận Mục Tuân.

Nhưng điều kỳ lạ là, cậu lại thấy buồn cười.

Cười Mục Tuân ngu ngốc nhiều tiền, thế nhưng lại bỏ ra nhiều tiền như vậy để mua một người điếc vừa đần độn vừa vô vị, một kẻ vô dụng vướng víu phế vật trong mắt người khác.

Bầu trời đêm mưa âm u, là một màu đen vấy bẩn.

Dưới những đám mây đen u ám, trang viên Tỳ Qua Vi lại sáng rực ánh đèn, rực rỡ như ban ngày.

Bữa tiệc đang diễn ra náo nhiệt, tiếng nhạc và tiếng ca hát sôi động khiến mặt đất rung chuyển, sóng nước lăn tăn.

Vài ba người nam nữ cầm trên tay ly champagne, hò hét xịt rượu lung tung khiến những người xung quanh cười rộ lên.

Trong không khí thoang thoảng mùi cay nồng, nồng nặc mùi rượu khiến người ta muốn say.

Thịnh Nguyện như một cái xác rỗng, đờ đẫn đi theo bên cạnh Mục Tuân.

Mọi người trong sân nhảy điên cuồng lao vào nhau, cậu rất sợ hãi, bàn tay đặt trên cánh tay người đàn ông vô thức siết chặt.

Mục Tuân cúi đầu nhìn xuống, những ngón tay thon dài bám chặt lấy cổ tay áo anh ta, bám rất chặt.

Trong lòng anh ta khá hài lòng, vỗ về an ủi bàn tay đó, bước chân không ngừng lại, tiếp tục đi tầng trên.

Giây tiếp theo, "Bùm --" một tiếng nổ lớn vang lên.

Quả bóng bay treo trên trần nhà bị chọc thủng, hàng ngàn cánh hoa hồng tuôn ra, giống như dung nham lập tức nhấn chìm hết đám đông, dâng lên một màu đỏ rực rỡ, hương hoa thơm ngát tràn ngập cả phòng tiệc.

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ, mặc cho cơn mưa hoa hồng lãng mạn này nhấn chìm mình.

Thịnh Nguyện buông Mục Tuân ra, bước về phía trước.

Một tay cậu đặt lên lan can cầu thang xoắn, tay kia vươn ra, vững vàng đỡ lấy một cánh hoa hồng.

Màu đỏ rực rỡ của cánh hoa hồng, cậu từ từ cuộn tròn các ngón tay lại, để hương hoa lan tỏa trong lòng bàn tay mình, khóe miệng nở một nụ cười nhàn nhạt.

Mục Tuân đứng im tại chỗ, nhìn Thịnh Nguyện, chợt cảm thấy trong lòng bối rối.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc