Sau Khi Ngủ Với Kẻ Thù Trúc Mã

Chương 12: Sau Khi Ngủ Với Kẻ Thù Trúc Mã

Trước Sau

break

"Đều ăn xong rồi chứ, giờ tập trung nghe tôi nói này." Một người đàn ông trung niên mặc cùng bộ đồ tập đứng dậy, vỗ vỗ tay, "Ngày mai bay về nước, hôm nay các cậu được tự do hoạt động. Đều là thanh niên trai tráng cả rồi, chú ý an toàn, đừng có chạy lung tung."

Xem chừng đây là huấn luyện viên của đội bơi.

"Trước chín giờ tối phải có mặt ở khách sạn để điểm danh." Ông bổ sung thêm, "Có việc gì thì nhắn tin, đừng có gọi điện, cước phí ở nước ngoài đắt khủng khiếp đấy."

"Được đấy Mã giáo luyện." Chàng trai đối diện Trần Tân Sơn giơ ngón tay cái về phía ông, "Gieo vần đỉnh phết."

"Cao Chi Dương, đúng là chỗ nào cũng có mặt cậu!"

Cậu bạn tên Cao Chi Dương đó quay sang, tranh thủ giới thiệu bản thân với hai cô gái: "Đúng rồi, tớ tên là Cao Chi Dương. Chi trong 'chí hướng', Dương trong 'dương buồm ra khơi'."

Chắc là Chi trong 'kính nhi vi chi' (tránh xa cho lành), Dương trong 'dương trường nhi khứ' (bỏ đi thẳng cánh) thì có.

Chu Hạ Tình thầm mỉa mai trong lòng.

Mã giáo luyện dặn dò thêm vài điều cần lưu ý rồi vỗ tay chốt hạ: "Giải tán."

Các vận động viên xung quanh tụ tập thành nhóm hai ba người bước ra ngoài, trong quán cà phê lúc này chỉ còn lại Trần Tân Sơn và Cao Chi Dương mặc đồ tập.

Cao Chi Dương quay sang hỏi Hứa Lăng: "Hôm nay các cậu có kế hoạch gì không?"

Trong lòng Chu Hạ Tình bỗng trỗi dậy một dự cảm chẳng lành, nhưng chưa kịp ra hiệu cho Hứa Lăng thì cô ấy đã nói huỵch tẹt ra rồi. Quả nhiên câu tiếp theo của Cao Chi Dương là: "Trùng hợp quá, bọn tớ cũng định đi chỗ đó, đi chung cho vui nhé!"

Hứa Lăng không phản đối cũng chẳng đồng ý, đôi mắt nhìn sang, chạm phải ánh mắt của Hạ Tình. Cao Chi Dương cũng hỏi ý kiến của Trần Tân Sơn: "Sơn Sơn ơi, cậu thấy sao?"

Trần Tân Sơn kiệm lời như vàng: "Tùy."

Cái miệng của Cao Chi Dương thì như súng liên thanh, bắn liên hồi: "Cậu từ lúc dậy đến giờ chẳng thèm nói năng gì, chẳng giống cậu tí nào. Không phải vẫn còn giận đấy chứ? Ai bảo rạng sáng nay đang đánh game cậu bỗng nhiên treo máy biến mất tăm. Lúc đầu rõ ràng cậu bảo tâm trạng không tốt nên mới kéo tớ vào đánh, tớ dù buồn ngủ ríu cả mắt vẫn cố đi cùng cậu thua thông ba ván, thế là quá trượng nghĩa rồi còn gì. Sau đó cậu treo máy chạy mất là sao? Tớ mới chỉ nói cậu một câu 'không đủ anh em', chuyện nhỏ nhặt thế, không cần phải để bụng đâu chứ."

"Thật sự không giận." Trần Tân Sơn nói, "Không muốn nói chuyện thuần túy là vì hôm qua đi ngủ muộn quá thôi."

Dừng một chút, cậu thong thả bổ sung thêm một câu: "Ngủ chưa đủ."

Trọng âm đặt ở chữ "Ngủ", nghe có chút kỳ quái.

Chu Hạ Tình giật mình. Nhất là khi từ khóe mắt, cô thấy cậu cố ý hoặc vô tình liếc nhìn mình một cái, khiến cô càng chắc chắn hơn về suy nghĩ của mình.

... Cậu ta đang trả đũa đây mà.

Cái tên này đúng là thù dai nhớ lâu.

Cô nháy mắt ra hiệu cho Hứa Lăng, ý bảo cô ấy tìm đại một cái cớ để từ chối việc đi chung. Nhưng không hiểu Hứa Lăng đang thả hồn đi đâu hay sao mà ánh mắt cứ đảo qua đảo lại giữa ba người họ, đột nhiên nhướng mày, nở một nụ cười đầy ẩn ý: "Đi cùng nhau đi."

"Hay quá!" Cao Chi Dương phản ứng lại, nhe hàm răng trắng ra cười hớn hở, "Để bọn tớ mua vé ngay đây."

Trong lúc họ đang loay hoay với điện thoại, Chu Hạ Tình rướn cổ lại gần Hứa Lăng, nghiến răng trách móc: "Tại sao cậu lại đồng ý đi cùng họ hả?"

Hứa Lăng giả ngu: "Ơ? Chẳng phải cậu muốn đi cùng họ sao?"

"Tớ rõ ràng im lặng quý hơn vàng!"

"Cậu rõ ràng nháy mắt với tớ muốn đi cùng họ mà, 'Vàng' ạ."

"Đó là tớ từ chối!"

"..."

Rốt cuộc cả bốn người vẫn cùng nhau lên tàu điện ngầm.

Trên tàu đông nghẹt người, khách du lịch nói đủ thứ ngôn ngữ chiếm đến 60%. Chu Hạ Tình đoán điểm đến của phần lớn du khách đều giống nhau, chắc sẽ không xuống giữa chừng đâu. Ánh mắt cô quét một vòng, thành công nhắm được hai người trông rõ là dân công sở bản địa đang đi làm.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc