Đó là một chiếc bàn vuông nhỏ, một bên là ghế tựa, một bên là ghế sofa. Hứa Lăng chọn ghế tựa. Chu Hạ Tình nhanh chóng làm công tác tư tưởng, tháo balo đặt sang bên cạnh rồi thản nhiên ngồi xuống.
Từ khóe mắt, cô thấy Trần Tân Sơn giơ tay đổ một chút sữa vào cà phê, ngay sau đó cầm lấy một gói đường, tay trái giữ một góc, ngón cái và ngón trỏ tay phải dùng lực xé vỏ bao.
Cổ họng ngứa ngáy, Chu Hạ Tình lấy tay che miệng, không tự nhiên mà ho khẽ một tiếng. Tối qua cũng thế này. Tối qua cô đê mê dưới thân cậu, cậu cũng luống cuống lục tìm bao cao su, rồi vụng về xé vỏ bao y hệt như thế.
Trần Tân Sơn khuấy cà phê, lúc bưng tách lên, khuỷu tay cậu chạm nhẹ vào cánh tay cô. Không biết là vô tình hay hữu ý. Cậu chẳng để lộ chút sơ hở nào, diễn vai người lạ đúng là "đỉnh của chóp": "Xin lỗi." Chu Hạ Tình cũng vào vai thuần thục, đôi mắt cong lên cười giả lả xã giao: "Không sao."
Chàng trai ngồi đối diện cậu nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, liền buông dĩa xuống, hào hứng bắt chuyện: "Chị ơi, hai người cũng là người Trung Quốc ạ?" Hứa Lăng gật đầu, liếc nhìn bộ đồ tập trắng sọc xanh của họ, bên ngực trái in rõ bốn chữ "Đại học Phương Hoa" và logo trường thêu tỉ mỉ. "Chúng tôi cũng là sinh viên Phương Hoa đây." "Oa, đúng là có duyên thật! Các chị học chuyên ngành gì ạ?" "Biên dịch." "Lợi hại nha, Biên dịch là ngành mũi nhọn của trường mình đấy."
Hứa Lăng vốn không phải kiểu người hay chuyện, nhưng chàng trai đối diện thì như có hàng tá chuyện để kể, thế mà hai người họ lại tung hứng với nhau khá rôm rả.
Chu Hạ Tình thong thả nhâm nhi miếng bánh mì nướng, một tay chốc chốc lại lướt màn hình điện thoại, toàn là các bài chia sẻ kinh nghiệm vui chơi ở đây.
Phía trên màn hình đột ngột hiện ra khung tin nhắn: 「Vai tôi bị cậu cắn rách da rồi đấy.」
Người gửi tin nhắn đang ngồi ngay sát bên cạnh cô, lưng tựa vào sofa, im hơi lặng tiếng, nhìn chằm chằm vào điện thoại với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, chính trực.
Bằng chứng cũng được gửi tới ngay sau đó.
Chu Hạ Tình bấm vào tấm ảnh chụp nửa thân trên trần trụi của cậu, liếc một cái đã thấy ngay vết thương. Không phải vì vết thương quá lớn hay quá rõ ràng, mà vì cái tên này cố tình dùng bút đỏ khoanh tròn một vòng quanh chỗ da trầy xước li ti đến mức khó lòng nhận ra, hành vi đúng chất "não tàn".
Ngón tay khẽ cử động, Chu Hạ Tình gửi lại cho cậu một cái phong bao đỏ (lì xì).
Bên trong là con số 0.1 tệ (khoảng 350 đồng) đầy sống động.
Chu Hạ Tình: 「Cho cậu một hào, mau đi bệnh viện khám đi kẻo không kịp, không cần trả lại tiền thừa đâu.」
Một câu nói mang hai tầng nghĩa.
Khóe miệng Trần Tân Sơn giật giật hai cái, rốt cuộc không nhịn được mà bật cười thành tiếng, kéo theo cả bả vai và cơ thể rung bần bật như cái sàng đang lắc.
Chu Hạ Tình ném cho cậu một ánh mắt như nhìn kẻ thiểu năng.
Tách cà phê đã gần cạn, mà hai người đối diện vẫn còn đang mải mê trò chuyện. Chu Hạ Tình đặt cốc xuống, giả vờ vô tình liếc sang chàng trai ngồi cạnh Hứa Lăng.
Cậu ta khi nói chuyện chân tay múa may, nét mặt hớn hở, làm cô nhớ đến Trần Tân Sơn hồi mẫu giáo và cấp một; không chỉ biểu cảm phong phú mà giọng điệu còn biến hóa đa đoan, đúng là có tố chất của kẻ kể chuyện thiên bẩm.
Trần Tân Sơn thực sự từng làm cái trò kể chuyện trước lớp. Có một dạo, giờ ra chơi cậu chẳng thèm ra ngoài chạy nhảy nghịch ngợm nữa mà cứ ngồi ở dãy ghế cuối, kể chuyện vô cùng truyền cảm. Mỗi khi đến đoạn cao trào, lúc mọi người đang nghe say sưa nhất, cậu ta liền rút ra một chiếc quạt giấy chẳng biết kiếm từ đâu, "xoạch" một cái mở ra, làm bộ làm tịch quạt lấy quạt để, diễn sâu hết mức: "Muốn biết hậu thế ra sao, xin mời nghe hồi sau sẽ rõ."
Cái tính "đáng ghét" đó khiến cậu bị bạn học mách lẻo, đạt luôn thành tích kỷ lục bị giáo viên chủ nhiệm mời phụ huynh ba mươi lần trong một năm.