Đầu óc lại bắt đầu choáng váng.
Những con chữ Trung – Anh trên màn hình laptop dày đặc, nhòe đi như thể bị phủ một lớp màn sương nước. Chu Hạ Tình theo thói quen lắc mạnh đầu, tầm nhìn mới dần rõ nét trở lại.
Cô tựa lưng vào chiếc ghế trong khách sạn, nhẩm đi nhẩm lại đoạn dịch dài vừa mới trau chuốt xong. Mãi cho đến khi một câu văn bị cô "nhai đi nhai lại" tới năm lần mà vẫn không thể đọc tiếp, cô mới bất lực từ bỏ sự phản kháng.
Khả năng tập trung cao độ mà cô từng tự hào, dạo gần đây dường như đã "đình công" mất rồi.
Lòng dạ rối bời đến cực điểm, cô đi thang máy xuống thẳng phòng hút thuốc ở sảnh lớn.
Vừa hé cửa, mùi thuốc lá nồng nặc sộc thẳng vào mũi khiến cô vô thức nhíu mày.
Hứa Lăng đang tựa lưng vào tường hút thuốc, thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô nhăn nhó lại thì thừa biết còn hỏi: "Thuốc đó có tác dụng không?"
Chu Hạ Tình im lặng lắc đầu.
"Tôi biết ngay là vô dụng mà, tâm bệnh thì sao dùng ngoại vật mà chữa khỏi được?" Hứa Lăng liếc nhìn cô hai cái, rít một hơi thuốc rồi phả ra. Trong giọng nói kéo dài của cô ta mang theo vài phần châm chọc: "Lớp trưởng Chu này, đừng tự gây áp lực cho mình quá. Chỉ là một cuộc thi nhỏ thôi, có nhất thiết phải đi du lịch mà vẫn căng thẳng như dây đàn thế không? Cứ lao tâm khổ tứ đến mức tẩu hỏa nhập ma thế này, cẩn thận kẻo kiệt sức đấy."
Cô nàng này nói năng lúc nào cũng tùy tiện, nhưng câu này nghe ra lại có vài phần khuyên nhủ khổ tâm.
Đây không phải cuộc thi nhỏ, mà là Cuộc thi Biên dịch Văn hóa Du lịch cực kỳ quan trọng và có độ khó rất cao. Nếu biểu hiện xuất sắc sẽ có cơ hội thực tập làm phiên dịch viên tại Cục Văn hóa Du lịch, một cơ hội ngàn năm có một.
Cũng chẳng phải cô tự khắt khe với bản thân, mà vì cuộc thi này thông thường chỉ chấp nhận sinh viên chuyên ngành tiếng Anh từ năm ba trở lên. Cô là một trong hai sinh viên năm hai duy nhất của khoa được giảng viên hết lời tiến cử mới khó khăn lắm mới đăng ký được. Cô không muốn làm thầy cô thất vọng, càng không muốn bản thân phải hối hận.
Trong lòng thầm phản bác một tràng dài, nhưng Chu Hạ Tình biết Hứa Lăng chẳng muốn nghe, cũng lười giải thích. Đôi mắt cô mệt mỏi đảo quanh, cuối cùng dừng lại vô thần nhìn đốm lửa đang tàn dần trên ngón tay đối phương. Lúc cất lời, cổ họng cô khô khốc đến khó chịu: "Vậy còn hút thuốc?"
Hứa Lăng quay sang liếc cô, nghe cô hỏi nốt câu còn lại: "Hút thuốc có tác dụng không?"
"Cậu không phải 'loại người' đó đâu." Hứa Lăng lập tức đưa ra đánh giá.
"Hút thuốc mà cũng phân loại này loại nọ à? Nghe cứ như làm việc gì quang minh chính đại lắm không bằng." Chu Hạ Tình bật cười vì tức.
Hứa Lăng cố ý đánh mắt nhìn cô từ đầu đến chân một lượt: "Lớp trưởng Chu, cậu mở camera trước điện thoại lên soi thử là biết ngay."
Chu Hạ Tình thật sự mở điện thoại lên soi. Ánh đèn neon tỏa ra luồng sáng run rẩy, rọi từ trên đỉnh đầu cô xuống—
Mái tóc đen dài ngang ngực, gương mặt trắng bệch cùng quầng thâm dưới mắt, thoạt nhìn y hệt một nữ quỷ chết oan.
"Tốt đấy." Chu Hạ Tình nặn ra một nụ cười gượng gạo, gật đầu nhận xét: "Lại có thêm một con đường kiếm tiền rồi."
"... Đường gì?"
"Đường làm thêm đóng vai nữ quỷ trong nhà ma."
Khóe miệng Hứa Lăng giật giật hai cái, kéo chủ đề quay lại: "Ý tôi là, cậu sở hữu gương mặt của một người không biết hút thuốc. Cái kiểu 'con ngoan trò giỏi' như cậu, chạy tám trăm mét còn chẳng dám chạy tắt lấy một bước, thì hút thuốc vào liệu có thấy tội lỗi đến mức thức trắng đêm không hả?"
Chu Hạ Tình tiếp lời một cách mượt mà: "Tôi đã thức trắng đêm từ lâu rồi."
Đây là căn bệnh kinh niên của cô.
Từ nhỏ cô đã cực kỳ coi trọng thành tích, cộng thêm đầu óc linh hoạt và thái độ nghiêm túc, cô lớn lên trong hào quang của vị trí số một suốt bao nhiêu năm.