Sau Khi Nam Chính Truyện Ngôn Tình Xưa Phá Sản

Chương 14

Trước Sau

break

Trọng Giang bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Cô mơ màng lấy điện thoại ở dưới gối ra, mắt nhắm mắt mở liếc nhìn đồng hồ rồi bấm nghe, cô nhắm mắt nói: “Kiều Lân, cậu bị điên à, bảy giờ sáng đã gọi cho mình rồi.”

Trương Kiều Lân la lên: “Cậu đừng cúp máy! Cậu mau xem tin tức đi, Hạ Anh bị bắt rồi!”

Mấy ngày nay Trọng Giang mất ngủ trầm trọng, ngày nào cũng phải đến bốn, năm giờ sáng mới ngủ thiếp đi được. Bây giờ cô đang rất bực bội nên mất kiên nhẫn nói: “Hạ Anh bị bắt thì liên quan gì đến mình.”

Chờ đã, Hạ Anh bị bắt rồi sao?

Trọng Giang ngồi phắt dậy, bật thốt ra tiếng chửi thề khó tin: “Vãi, cậu nói Hạ Anh?! Chủ tịch Hạ Anh của Chính Hồng?! Ba của Hạ Giác Hành á?”

“Đúng! Không chỉ có ông ta mà có cả ông nội Hạ Khải Minh của Hạ Giác Hành và hơn nửa lãnh đạo cấp cao của Chính Hồng nữa cơ! Trời đất, Chính Hồng sắp sụp đổ rồi.” Giọng điệu của Trương Kiều Lân tràn đầy kinh ngạc: “Đó là Chính Hồng đấy!”

Đầu óc của Trọng Giang trống rỗng, mà Trương Kiều Lân vẫn đang lải nhải: “Hạ Anh không chỉ bị cáo buộc về tội kinh tế mà còn có cả tội thuê người giết người nữa! Mình đọc được tin tức lan truyền trên mạng, nói rằng sếp của công nghệ Thụy Ninh nổi tiếng mấy năm trước đã bị Hạ Anh thuê người giết chết đấy. À đúng rồi, còn liên quan đến việc thông đồng với quan chức nữa, lần này mấy vị quan chức cấp cao trong tỉnh cũng bị cách chức theo... Ôi mẹ ơi, nhà họ Hạ này là xã hội đen à, vậy mà không nhìn ra đấy, mình thấy Hạ Giác Hành có vẻ rất bình thường mà. Nhắc mới nhớ, cậu còn nhớ buổi họp phụ huynh vào cuối năm ngoái không? Mình còn nhớ người đến là chị họ của Hạ Giác Hành, nếu không nhầm thì tên là Hạ Tư Niên, là giám đốc phát triển ở trụ sở chính của Chính Hồng, mình vừa nhìn thấy tin tức có tên của chị ta, hình như cũng bị bắt đi rồi.”

Giọng nói của Trương Kiều Lân rất kích động, mặc dù bọn họ là những người thuộc thế hệ sau, cũng đã gặp không ít chuyện dơ bẩn trong giới này nhưng có người bị bắt thật thì đây là lần đầu, càng không nói đến một gia tộc lớn như nhà họ Hạ lại xảy ra chuyện như vậy.

Bên trong lồng ngực như bị những bọt khí vô hình chặn lại, dù có cố gắng thế nào thì cô cũng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Trọng Giang ngồi trên giường nắm chặt điện thoại, ngơ ngác tự hỏi liệu Trương Kiều Lân có đang đùa với mình không.

Nhưng những tin tức dồn dập hiện ra trong điện thoại lại cho cô biết rằng, Chính Hồng đã xảy ra chuyện thật rồi.

Con quái vật khổng lồ này sắp sụp đổ rồi.

Trọng Giang thấy cổ họng mình khô khốc, cô vô thức nói: “Vậy Hạ Giác Hành...”

“À đúng rồi, cậu nói xem liệu Hạ Giác Hành có biết chuyện nhà cậu ấy đang làm không nhỉ? Cậu ấy cũng không đến trường để báo danh, có khi nào cũng bị bắt luôn rồi không?” Trong giọng nói của Trương Kiều Lân tràn đầy sự phấn khích, sự sụp đổ của một doanh nghiệp cấp độ như Chính Hồng gần như có thể gây chấn động thế giới, mà nhân vật chính trong đó lại là người gần gũi với họ!

Trọng Giang bấm vào lòng bàn tay của mình, cô không hề biết chuyện mấy hôm nay Hạ Giác Hành không đến trường!

“Sao cậu không nói gì thế?” Trương Kiều Lên ở đầu dây bên kia thấy khó hiểu, bèn hỏi.

Giọng điệu của Trọng Giang vô cùng kỳ lạ, sắc mặt của cô trở nên tái nhợt: “Mình... cúp máy trước đã, mình còn có việc."

“Ê? Mình còn chưa hỏi hôm nay cậu có đến trường không mà.”

Trọng Giang cúp máy, ngón tay của cô run rẩy, cô tìm kiếm tên của Hạ Giác Hành trong danh bạ nhưng khi gọi đi thì chỉ có giọng nữ trả lời một cách máy móc “Số máy quý khách gọi hiện đang tắt máy”.

Nỗi sợ hãi lan ra khắp trái tim của Trọng Giang, cô cắn móng tay, bấm vào nick WeChat của Hạ Giác Hành rồi bấm gọi một cuộc gọi thoại.

Vào giây phút cuộc gọi được kết nối, Trọng Giang hoàn toàn không phản ứng kịp, cô giật mình sửng sốt mất hai giây, nước mắt bất ngờ lăn dài trên má.

“Sao cậu lại khóc rồi?”

Trong loa phát ra âm thanh hơi méo nhưng đúng là giọng nói của Hạ Giác Hành. Trọng Giang che mắt lại, mơ hồ đáp: “Không biết nữa, có lẽ là bị dọa sợ rồi.”

Hạ Giác Hành ở đầu dây bên kia mỉm cười: “Còn chuyện gì có thể khiến cậu sợ hãi vậy? Cậu gặp ác mộng à?”

Giọng điệu của anh vẫn hết sức bình thường, bình thường đến nỗi khiến Trọng Giang nghi ngờ liệu có phải mình gặp ác mộng thật hay không. Cô trượt thanh thông báo trên điện thoại xuống, lại một lần nữa nhìn thấy tin tức về việc Chủ tịch Hạ Anh của Chính Hồng bị bắt vì tình nghi thuê người giết người, chiếm đoạt tài sản và hối lộ quan chức.

Trọng Giang dần bình tĩnh lại. Cùng lúc đó, cô nghe thấy giọng nói hờ hững của Hạ Giác Hành: “Cậu đã xem tin tức rồi à?”

“Xem rồi, bảy giờ sáng đã bị người ta gọi điện đánh thức và nói rằng hơn một nửa lãnh đạo cấp cao của Chính Hồng đã bị bắt đi.” Trọng Giang mím môi, quyết định vẫn nên hỏi thẳng Hạ Giác Hành: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

“Chính là chuyện cậu nhìn thấy trên tin tức.” Giọng điệu của Hạ Giác Hành rất bình tĩnh: “Chín giờ tối qua cảnh sát đến bắt người, cậu biết đấy, không có bằng chứng xác thực thì cảnh sát sẽ không tới bắt ngay tức khắc như vậy.”

Trọng Giang nắm chặt điện thoại: “Vậy cậu...”

“Tôi không sao, bình thường tôi không sống ở nhà, lại còn là học sinh... Mấy giờ cậu đi học? Tôi muốn gặp cậu.”

Lý trí dần quay trở lại trong đầu của Trọng Giang, cô hoài nghi tự hỏi tại sao Hạ Giác Hành lại bình tĩnh hơn cả cô như vậy, hoàn toàn không giống một người gặp phải chuyện gần nửa gia đình bị bắt vào tù.

“Tôi đã xin nghỉ phép mấy ngày nay rồi, không đến trường.” Trọng Giang xốc chăn lên rồi xuống giường: “Cậu đến thẳng nhà của tôi đi."

Hạ Giác Hành lập tức đồng ý: “Được, cậu ăn sáng chưa? Cần tôi mang chút gì đó đến không?”

Tâm trạng của Trọng Giang đang rất phức tạp, cô nói: “Không cần đâu, đầu bếp cũng đã trở lại hết rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc