Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 42

Trước Sau

break

Nàng khẽ nhíu mày, nhìn về phía cánh tay của hắn, rồi nâng tay mình lên làm gối, đổi sang tư thế nằm nghiêng cho thoải mái hơn, đôi mắt đen láy ngước lên nhìn hắn, hỏi: "Cánh tay có mỏi không?"

Bùi Ngọc lúc này mới chợt nhớ ra cánh tay của mình.

Hôm nay hắn tỉnh dậy rất sớm. Sau khi tỉnh, hắn liền ôm nàng vào lòng, nàng đã gối lên tay hắn suốt, giờ đúng là có chút mỏi thật.

Không ngờ nàng lại để ý đến điều này.

Mắt Bùi Ngọc sáng lên, hắn nằm đối diện nàng, đôi đồng tử nhạt màu lấp lánh, giọng mềm mại như đang làm nũng: "Có vẻ… là hơi mỏi một chút."

Khương Ý Trì nhíu mày nhìn hắn, nàng khựng lại giây lát rồi đưa tay chọc chọc vào cánh tay hắn. Nàng chăm chú quan sát biểu cảm của hắn, thấy hắn mím môi lại, liền biết hắn thật sự mỏi tay.

Nàng chậm rãi rút tay về, suy nghĩ nghiêm túc rồi nói: "Vậy ngày mai ngươi về điện phía Đông ngủ đi."

Biểu cảm của Bùi Ngọc đột nhiên cứng lại trên mặt.

"…Về điện phía Đông ngủ sao?"

Vì sao lại bảo hắn về điện phía Đông ngủ? Là nàng không thích hắn nữa sao?

Sáng nay hắn có làm sai chuyện gì, nói sai điều gì không?

Nhưng hắn cũng đâu có nói gì đâu.

Bùi Ngọc mím môi, trông như có chút tủi thân, hắn cúi mắt xuống, hàng mi dài cong nhẹ khẽ run lên.

Khương Ý Trì nói: "Ta ngủ có nhiều tật xấu lắm. Nếu cứ ngủ cùng ta mãi, e rằng ngươi sẽ không ngủ ngon."

"Về điện phía Đông ngủ đi. Dù sao ban ngày ta tỉnh dậy cũng sẽ qua thăm ngươi…"

Nói đến đây, nàng chợt dừng lại.

Nàng bỗng phát hiện Bùi Ngọc có vẻ không ổn.

Tâm trạng hắn không đúng.

Khương Ý Trì: "?"

Lại không vui nữa sao?

Nàng nằm trong chăn, đưa bàn tay thon dài lên, nhẹ nhàng véo lấy má hắn.

Bùi Ngọc bị buộc phải ngẩng mắt lên, đuôi mắt hắn ửng đỏ, hàng mi đen dài chớp chớp, trông tủi thân đến không nói nên lời.

Khương Ý Trì lập tức nghẹn lại, nàng từ từ buông tay khỏi má hắn, cúi đầu cọ cọ trán hắn, vừa buồn cười vừa bất lực nói:

"Ngươi lại làm sao nữa vậy? Đây là đang diễn vở gì thế? Ta chẳng qua là sợ tay ngươi mỏi thôi mà."

"…Ừm, ta hiểu." Hắn dùng đôi mắt đẹp như cún con của mình nhìn nàng, trông đáng thương vô cùng: "Trì Trì đều là vì tốt cho ta."

Khương Ý Trì: "…"

Nàng nằm trước mặt hắn khựng lại, rồi bỗng chui vào trong chăn, vươn hai tay nhỏ ôm lấy hắn, cả người đều rúc vào lòng hắn: "Ngươi không muốn về điện phía Đông ngủ."

Bùi Ngọc mím môi, giọng trầm trầm nói: "Ta muốn ngủ cùng Trì Trì."

Trước khi Khương Ý Trì kịp mở miệng, hắn đã vội nói tiếp: "…Ta không sợ mỏi tay."

Mỏi tay thì tính là gì chứ…

Khương Ý Trì ôm hắn, khẽ bật cười hai tiếng: "Ngươi như vậy không tốt đâu."

Hắn ôm nàng, hơi do dự rồi hỏi: "Trì Trì không thích ta như vậy sao?"

Bùi Ngọc nhíu mày.

Đúng vậy, bộ dạng này của hắn có phải quá dính người không?

Nàng có phải không thích người quá dính không?

Người trong lòng hắn không đáp, Bùi Ngọc có chút hoảng, hắn cúi đầu xuống thấp hơn, cằm tựa vào mái tóc mềm mại của nàng, khẽ ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người nàng, giọng trầm thấp nói: "Trì Trì… có phải không thích người quá dính…"

"… "

Đây là lần đầu tiên Khương Ý Trì thật sự nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.

"Không phải." Sau khi suy nghĩ xong, nàng nghiêm túc nói: "Ta thích."

Nàng nghĩ kỹ lại, quả thật rất thích được lúc nào cũng nhìn thấy hắn, bị hắn quấn quýt bên cạnh.

Muốn hôn là có thể hôn.
Muốn ôm là có thể ôm.

Như vậy rất tốt.

Nàng rất thích.

Nhưng nàng ngủ hình như thật sự có nhiều tật xấu.

Ngủ cùng nàng, hắn dường như lúc nào cũng ngủ không ngon.

Khương Ý Trì ngẩng đầu, hôn lên cằm hắn: "Nhưng ngủ cùng ta, hình như ngươi luôn ngủ không ngon. Mấy ngày nay dưới mắt đều thâm quầng, không biết còn tưởng ta không cho ngươi ngủ ấy chứ."

Mặt Bùi Ngọc lập tức đỏ bừng, cũng chẳng biết nghĩ tới điều gì, đột nhiên mím chặt môi, hắn cúi mắt, cảm thấy tim mình bỗng đập nhanh hơn rất nhiều.

Khương Ý Trì nằm trong lòng hắn, dĩ nhiên cũng phát hiện ra.

Nghe nhịp tim hắn đột ngột tăng nhanh, nàng nhíu mày, đưa bàn tay thon mảnh của mình đến vị trí trước ngực hắn.

Khoảnh khắc bàn tay mềm mại đặt lên đó, tim Bùi Ngọc càng đập nhanh hơn.

Khương Ý Trì hơi mở to mắt, ngón tay còn vỗ nhẹ lên ngực hắn: "Sao vậy? Sao tim lại đột nhiên đập nhanh thế?"

Mặt Bùi Ngọc đỏ bừng, lắp bắp: "…Không."

"Không có gì."

Giọng hắn vốn đã đặc biệt êm tai, lúc này lại hơi khàn đi một chút. Khi âm thanh ấy rơi xuống bên tai nàng, thân thể Khương Ý Trì bất ngờ cứng lại.

Chỉ là…

Có chút kỳ lạ.

Rõ ràng chỉ là một câu nói, vậy mà lại như có sức mê hoặc.

Nàng cảm thấy vành tai mình cũng bắt đầu nóng lên, cổ họng khô khốc.

Muốn hôn hắn.

Bùi Ngọc mím môi, hai má ửng đỏ.

Đúng lúc hắn còn đang khổ sở suy nghĩ xem nên giải thích thế nào về chuyện tim mình đập nhanh, thì những ngón tay thon mềm của nàng đã luồn qua cổ hắn. Nàng đặt tay lên đầu hắn, ấn xuống.

Hắn bị nàng ấn, lập tức cúi đầu, cả đầu vùi vào trong chăn.

Trong không gian chăn mền mờ mờ ánh sáng, đôi mắt nàng đen sáng lạ thường.

Bàn tay thon mảnh vẫn giữ lấy đầu hắn, trong khoảng không chật hẹp ấy, hắn nghe nàng nói: "Bùi Ngọc, ta muốn hôn ngươi."

Dưới ánh sáng yếu ớt, hắn hơi mở to mắt, cảm nhận đôi môi mềm mại của nàng áp lên…

Khương Ý Trì nghiêm chỉnh đứng trước mặt các cung nữ, ánh mắt bình thản rũ xuống, thắt lại dây buộc trên y bào.

Nàng cúi mắt, thần sắc bình tĩnh nói với Tiểu Xuân và những người khác: "Đi mời một vị thái y đến đây."

Tiểu Xuân khẽ sững lại, vội ngẩng đầu hỏi: "Công chúa có chỗ nào không khỏe sao sao?"

"Không có." Khương Ý Trì quay đầu nhìn lại, Bùi Ngọc vẫn nằm trên giường, cả người vùi trong chăn, không nhìn thấy mặt.

Nàng bình tĩnh nói: "Bùi Ngọc tim đập hơi nhanh."

Khi nói câu này, nàng còn khẽ nhíu mày, dường như có chút nghi hoặc.

Tiểu Xuân ngây người "A" một tiếng, rồi lập tức nghiêm túc lại: "Vâng, nô tỳ đi mời thái y ngay."

Khương Ý Trì gật đầu: "Ừm."

Nàng kéo vạt trường bào đỏ, đi đến bên giường. Đứng trước khối chăn nhô cao kia vài giây, yên lặng hai giây, rồi đưa tay vén lên.

Trong chăn, người cao lớn kia đang xấu hổ cuộn tròn thành một cục. Cảm giác lớp chăn trên người bị vén lên, hắn đỏ bừng vành tai, ngẩng mắt nhìn thiếu nữ đang đứng bên giường với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh.

Ngón tay thon dài đẹp đẽ nắm lấy mép chăn, vành tai đỏ như sắp nhỏ máu.

Rốt cuộc vì sao…

Vì sao sau khi hôn hắn xong nàng lại có thể bình tĩnh như vậy chứ?

Khương Ý Trì cầm chăn, cúi mắt nhìn hắn: "Dậy đi. Lát nữa thái y sẽ đến khám cho ngươi."

Bùi Ngọc khẽ che mặt, thân thể co lại một chút, hàng mi quét qua lòng bàn tay, hắn phát ra giọng buồn buồn: "Không muốn. Ta muốn Trì Trì hôn hôn mới dậy."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương