Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 41

Trước Sau

break

Trời vừa hửng sáng, tuyết trắng lại lặng lẽ rơi xuống, các quan viên mặc triều phục hôm nay đặc biệt trầm mặc.

Trong buổi chầu sớm, Thái tử và Ngụy Vương lần lượt dâng lên thư từ qua lại giữa Thẩm Quốc Công và Nam Man, trực tiếp chỉ ra phủ Thẩm thông đồng với địch, phản quốc.

Ngay sau đó, đại doanh ngoại ô cũng tâu báo: đêm qua có người cố ý phóng hỏa, đã điều tra rõ ràng, những kẻ định đốt doanh trại đều từng là người của Thẩm Thanh.

Triều đình chấn động, Tấn Văn Đế nổi trận lôi đình.

Vốn đã lung lay sắp đổ, Thẩm gia lần này coi như triệt để sụp đổ.

Thẩm Quốc Công bị xử ngũ mã phanh thây, tru di cửu tộc.

Tấn Văn Đế còn chưa kịp thở ra một hơi trên long ỷ, các đại thần phía dưới còn chưa hoàn hồn, thì đã có người bước ra, dâng lên mấy phong thư và chứng cứ, chỉ thẳng Thẩm Lăng là Thái tử tiền triều. Thẩm gia lòng lang dạ sói, bí mật nuôi dưỡng Thái tử tiền triều lớn lên, ý đồ mưu phản.

Những người trước đây thân thiết với Thẩm gia lập tức ai nấy đều lo sợ.

Không ai ngờ Thẩm gia lại gan lớn đến vậy.

Họ vội vàng đứng ra, từng người một kể khổ, vạch rõ ranh giới với Thẩm gia.

Thẩm Quốc Công vốn đã bị bắt giữ. Sau khi Tấn Văn Đế hạ lệnh, Khương Thịnh liền sai người áp giải ông ta vào đại lao.

Thẩm gia — triệt để xong rồi.

Cung Phi Vân.

Bên ngoài tuyết rơi lả tả, trong phòng than lửa cháy rực, phát ra tiếng lách tách khe khẽ.

Khương Ý Trì kéo chăn, xoay người.

Bùi Ngọc đang ngủ ngon trong lòng nàng bỗng thấy trống trải, mơ màng mở mắt.

Hắn giơ tay dụi mắt, hàng mi khẽ run, nhìn bóng lưng Khương Ý Trì, lặng lẽ nhích lại gần, từ phía sau ôm lấy nàng, khẽ nhắm mắt lại.

Chuyện Thẩm gia quá lớn, nên rất nhanh đã truyền tới hậu cung. Giờ đây ai cũng biết Thẩm Lăng là Thái tử tiền triều, phủ Thẩm gia thông đồng với địch, mưu đồ tạo phản.

Cung nữ cung Phi Vân chịu ảnh hưởng nhiều nhất, ai nấy đều còn chưa hết sợ hãi.

Thẩm Lăng lại là Thái tử tiền triều!

Vậy trước kia hắn ta tiếp cận công chúa… là cố ý sao?

Mấy cung nữ sắc mặt tái nhợt tụ lại trước cửa, giọng nhỏ xuống:

"Nếu chuyện này để công chúa biết thì phải làm sao đây, trước kia công chúa thích hắn ta như vậy…"

"Đúng vậy! Phủ Thẩm gia giấu kỹ thật đấy, hắn ta sao lại có gan lớn như vậy chứ. May mà Thẩm thế… may mà Thẩm Lăng chết sớm, nếu không còn không biết sẽ hại công chúa chúng ta thế nào nữa!"

"Phải đó, may mà chết sớm… Các ngươi nói xem, có phải vì ông trời thấy công chúa đối xử với hắn ta tốt như vậy, nên mới sớm thu hắn ta đi không?"

"…"

Thôi Trĩ khoanh tay trước ngực, tựa một bên nghe, khóe môi khẽ giật giật.

Nàng ấy khép mắt lại, đang định bước vào trong bẩm báo mọi chuyện với Khương Ý Trì thì phía sau bỗng vang lên tiếng động.

Kiệu của Hoàng hậu Lý đến.

Hoàng hậu Lý được người dìu xuống kiệu, vừa đặt chân xuống đã nhìn về phía tẩm điện của Khương Ý Trì, giọng khẽ hỏi: "Trì Trì đã tỉnh chưa?"

Cung nữ ngoài cửa vội vàng hành lễ, cũng hạ thấp giọng như sợ làm ồn đến người bên trong: "Bẩm nương nương, công chúa vẫn chưa tỉnh."

Hoàng hậu Lý lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Chưa tỉnh thì tốt.

Chưa tỉnh thì tốt.

Bà giơ tay vuốt ngực. Nếu còn chưa tỉnh, vậy chuyện của Thẩm Lăng hẳn là nàng vẫn chưa biết.

Hoàng hậu Lý đứng trong tuyết hơi khựng lại rồi mới bước vào, vừa đi vừa nói: "Gọi tất cả hạ nhân của cung Phi Vân đến đây."

"Vâng."

Bước chân bà chợt dừng, quay đầu nhìn về điện phía Đông, bà muốn nói nhưng lại ngập ngừng, dường như không biết nên xưng hô với Bùi Ngọc thế nào.

"Hắn đã tỉnh chưa?" Hoàng hậu Lý nhìn cửa điện phía Đông hỏi.

"Chuyện này…" Mấy cung nữ nhìn nhau, do dự một chút rồi mới đáp mơ hồ: "Vẫn chưa ạ."

Hoàng hậu Lý "ừm" một tiếng, cũng không hỏi thêm, quay đầu tiếp tục bước vào: "Gọi tất cả đến đây."

"Vâng."

Hoàng hậu Lý ngồi xuống hoa sảnh, mà toàn bộ người trong cung Phi Vân cũng nhanh chóng được triệu tập đến, kể cả những ám vệ ngày thường ít khi lộ diện.

Đợi mọi người đông đủ, bà mới nghiêm túc dặn dò: bất kể nghe được lời đồn đại gì, cũng tuyệt đối không được nhắc trước mặt Khương Ý Trì.

Chuyện Thẩm gia, một chữ cũng không được nói.

Cung nữ thái giám đồng loạt gật đầu.

Ám vệ: "…"

Được được được, không nói thì không nói.

Dặn dò xong, Hoàng hậu Lý mới thở nhẹ một hơi, đứng dậy nói: "Được rồi, giải tán đi. Bổn cung vào xem công chúa."

Những cung nữ thái giám đang định lui ra bỗng như nhớ ra điều gì, đồng loạt dừng bước, nhìn nhau.

…Bùi Ngọc điện hạ vẫn đang ngủ trong tẩm điện của công chúa!

Hoàng hậu nương nương còn chưa biết chuyện này!

Phải làm sao đây!?

Mọi người lập tức nhìn về phía Thôi Trĩ — người được Khương Ý Trì tin tưởng nhất.

Thôi Trĩ thoáng thất thần, rồi lập tức bước lên chắn trước mặt Hoàng hậu Lý, cúi đầu nói: "Nương nương, thuộc hạ cho rằng… người vẫn không nên vào trong xem công chúa."

Hoàng hậu Lý khựng lại, khó hiểu nhìn nàng ấy: "Ý gì?"

Thôi Trĩ trả lời: "Trước đây mỗi lần nương nương đến đều hiếm khi vào tẩm điện, nhất là khi công chúa đang ngủ, người chưa từng bước vào. Hôm nay nếu vào, công chúa chưa tỉnh thì không sao, nhưng nếu tỉnh rồi, thấy khác thường ắt sẽ hỏi."

Hoàng hậu Lý nhíu mày.

Đúng vậy, trước đây khi Trì Trì ngủ bà rất ít khi vào, sợ đánh thức nàng.

Mấy hôm trước từ chùa Thanh Thủy trở về chẳng phải đã lỡ đánh thức một lần sao? Khi ấy bà chỉ lo an nguy của Trì Trì, không nghĩ nhiều đã vội vàng xông vào, kết quả đánh thức nàng, nàng tỉnh dậy còn cầm cả dao…

Hoàng hậu Lý đứng đó suy nghĩ một lát rồi nói:

"Được, vậy bổn cung không vào nữa. Đừng nói với công chúa là bổn cung đã đến đây."

Trước đây bà cũng đâu từng sáng sớm đến cung Phi Vân.

Thôi Trĩ lúc này mới thở phào, cúi đầu:

"Vâng, cung tiễn nương nương."

Mọi người cũng đồng loạt cúi đầu:

"Cung tiễn nương nương."

Tiễn Hoàng hậu đi rồi, tất cả mọi người mới thở nhẹ một hơi.

Nửa canh giờ sau, Khương Ý Trì tỉnh dậy.

Vừa mở mắt đã chạm phải ánh nhìn của Bùi Ngọc.

Nàng nằm trong lòng hắn, không hề có chút e thẹn của nữ tử, trái lại rất tự nhiên giơ tay dụi mắt, ghé tới hôn hắn một cái, giọng còn ngái ngủ:

"Tỉnh lúc nào vậy?"

Khương Ý Trì khẽ nhúc nhích đầu. Nàng hình như đã gối lên cánh tay này ngủ rất lâu rồi, cũng không biết tay hắn có tê không.

"…Không tỉnh bao lâu." Bùi Ngọc đỏ mặt, khẽ mím đôi môi mỏng, ánh mắt dừng lại trên đôi môi hồng của nàng.

Nàng vừa rồi… lại hôn hắn.

Nàng thật sự rất thích hắn, sáng sớm đã muốn hôn hắn.

Bùi Ngọc mím môi, không nhịn được cong khóe miệng, trông vui sướng ra mặt.

Khương Ý Trì tựa một bên, nghi hoặc nhìn hắn.

Sáng sớm thế này, hắn rốt cuộc đang vui cái gì vậy?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương