Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 24

Trước Sau

break

Tiểu Xuân bất lực tại chỗ, nhìn Khương Ý Trì kéo Khương Thịnh rời đi.

Cánh cửa điện phía Đông cung Phi Vân lại một lần nữa bị khóa chặt, cả ba ổ khóa đều được gài cẩn thận.

Nghe thấy tiếng khóa cửa vang lên bên ngoài, Đông Thanh thận trọng nhìn qua Bùi Ngọc.

"Điện hạ…"

Để giữ Bùi Ngọc ở lại chỗ này, Khương Ý Trì đã hạ lệnh cho người mang đến rất nhiều thứ mới lạ và thú vị.

Bùi Ngọc cúi nhìn vật phẩm bằng ngọc trong tay, giọng nói bình tĩnh: "Ừm."

Đông Thanh bước đến bên cạnh hắn, liếc nhìn xung quanh một cách thận trọng, sau khi xác nhận không có ai để ý, hắn ta mới thấp giọng nói: "Thạc Dương công chúa cũng thật quá đáng, sao có thể nhốt người lại chứ!"

Cho dù Điện hạ của họ không được sủng ái, nhưng vẫn là hoàng tử, là người có thân phận địa vị cao. Dù nàng có đối xử tốt với hắn đến đâu, cũng không thể nhốt người lại như vậy được!

Nàng xem Điện hạ của họ là gì? Là nam sủng sao?

Bùi Ngọc bình tĩnh xoay miếng ngọc trong tay, cẩn thận quan sát những hoa văn tinh xảo trên đó, khóe môi mỏng hắn khẽ cong lên: "Nàng ấy thích ta."

Đông Thanh: "…?"

Hắn ta nhìn chằm chằm Bùi Ngọc, sau một hồi im lặng lại không biết nên nói gì.

Bùi Ngọc rũ mắt, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt mĩ mang theo ý cười nhợt nhạt nói: "Ngươi xem, mỗi khi nàng có việc ra ngoài, đều sẽ phái người đến báo cho ta biết."

Sắc mặt Đông Thanh trở nên vô cùng phức tạp, hắn ta ngước mắt nhìn quanh điện, cố gắng tìm xem có ai đang theo dõi bọn họ hay không?

Chắc chắn rồi!

Chắc chắn là vậy rồi!

Nếu không thì sao Điện hạ lại nói ra những lời như vậy!

Chắc chắn có người đang theo dõi họ, Điện hạ cố ý nói những lời đó để cho họ nghe thấy. Nhất định là vậy!

Nam nhân đang ngồi đó nhẹ nhàng đặt xuống món đồ ngọc bích tinh xảo trong tay xuống, ngẩng đầu lên. Sắc mặt hắn trông vô cùng vui vẻ, hai mắt sáng rực cong thành hai vầng trăng khuyết, giọng nói êm dịu như dòng suối chảy giữa núi rừng.

"Nàng sợ ta gặp nguy hiểm, nên đã ra lệnh cho người khóa điện phía Đông lại."

"Khóa bằng ba ổ khóa."

Đông Thanh: "…"

Ồ, đúng rồi, đúng rồi. Bên ngoài nàng nhốt người bằng ba ổ khóa, đúng là lo lắng cho người, đúng là rất rất yêu người ha.

Đông Thanh thật sự cảm thấy thương Bùi Ngọc.

Tuy rằng Điện hạ của hắn ta thường xuyên bị bắt nạt ở Bắc Tề, nhưng ít nhất khi đó hắn vẫn còn bình thường. Nhưng bây giờ thì…

Bây giờ hắn thật sự rất không bình thường.

Bị nhốt mà vẫn vui vẻ như vậy, chẳng lẽ đã bị tra tấn đến mức mất đi ý thức rồi sao?

Quá thảm, thực sự quá thảm mà.

Sao trên đời này lại có người phải chịu đựng nhiều đau khổ như Điện hạ? Tuổi trẻ đã phải rời xa quê hương, giờ còn bị người khác xem như nam sủng mà đối xử đến mức này…

Đông Thanh thở dài, thấp giọng nói: "Điện hạ, mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn."

Bùi Ngọc trông có vẻ hơi bối rối: "Hả?"

Đông Thanh: "Ừm!"

"…"

-

Diên Đô, phủ Đại tướng quân Vân.

Khương Ý Trì được mời đến sảnh hoa(1).

(1)Sảnh hoa: phủ đệ, quyền quý

Vì sự xuất hiện của Khương Ý Trì, bầu không khí trong phủ Vân gia trở nên căng thẳng. Các gia nhân đều nơm nớp lo sợ, từng động tác đều vô cùng cẩn trọng, sợ chỉ cần sơ suất một chút sẽ khiến Khương Ý Trì không vui.

Một vài gia nhân run rẩy bước ra:

"Sao công chúa lại đến đây? Tiểu thư nhà chúng ta có giao tình với Công chúa sao?"

"Không có, tiểu thư nhà chúng ta không có bạn bè nào ở Diên Đô cả."

"Xì xì… Tiểu thư vẫn chưa tỉnh sao? Đi đánh thức nàng dậy đi!"

Ai cũng biết Thẩm thế tử đã chết.

Đó là người Thạc Dương công chúa vô cùng để tâm, làm sao nàng có thể vui vẻ khi mất đi người mình yêu chứ!

Tình hình chắc chắn không khá hơn đâu!

"Nhanh lên, nhanh lên, mau gọi tiểu thư dậy đi!"

-

Sau khi uống hai chén trà trong sảnh hoa của Vân gia, cuối cùng Khương Ý Trì cũng gặp được Vân Tiêu, tiểu tướng quân của Vân gia.

Tiểu tướng quân Vân Tiêu, mười bảy tuổi, , chưa thành thân, cũng chưa từng bước chân vào quan trường.

Hắn ta mặc toàn thân đồ đen, mái tóc đen được buộc hờ hững bằng một dải ruy băng cùng màu. Trông hắn ta hơi ngơ ngác, rõ ràng là chưa tỉnh ngủ hẳn. Vừa bước vào, hắn ta liền quỳ một gối trước mặt nàng.

"Tiểu nhân Vân Tiêu, tham kiến công chúa."

Giọng nói hơi khàn, có chút còn ngái ngủ vì vừa mới thức dậy.

Khương Ý Trì cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào gáy trắng như tuyết của hắn ta.

Y phục dường như được mặc vội, cổ áo phía sau còn chưa được chỉnh ngay ngắn.

Đứng sau Khương Ý Trì, Thôi Trĩ khẽ nheo mắtt.

Khương Ý Trì bình tĩnh nói: "Ngẩng đầu lên."

Người đang quỳ trên mặt đất chậm rãi ngẩng đầu lên.

Khương Ý Trì nhìn sang, từ từ nhướng mày.

Quả nhiên là vừa mới tỉnh ngủ, những vết đỏ trên mặt vẫn còn rõ ràng.

Vân Tiêu nhận thấy ánh mắt của Khương Ý Trì gương mặt thanh tú lộ ra vẻ ngượng ngùng, cúi đầu nói:

"Công chúa giá lâm phủ Vân, Vân Tiêu vinh hạnh vô cùng, không biết công chúa…"

"Người tới Vân gia, là có chuyện gì?"

Khương Ý Trì liếc nhìn hắn ta, giọng nói lạnh nhạt mà bình tĩnh: "Đứng dậy."

Vân Tiêu hít một hơi sâu, đứng lên.

Khương Ý Trì ngước mắt, nghiêng đầu nhìn người đối diện, nàng chống khuỷu tay lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, cười như không cười nói: "Trông cũng không tệ."

Vân Tiêu không kìm được run lên, đứng ngây người nhìn Khương Ý Trì, ánh mắt đầy sợ hãi, như thể vừa chứng kiến một trận đại hồng thủy khủng khiếp.

Nàng… nàng bị làm sao vậy?

Chẳng lẽ sau cái chết của Thẩm Lăng, Công chúa đã bị kích động?

Vân Tiêu vô thức đưa tay chạm lên mặt mình. Chẳng lẽ mình cải trang nam nhân rất đẹp sao?

Nhưng cũng không đúng…

Nàng ấy mặc nam trang hay nữ trang đều không đẹp.

…Cho dù có xinh xắn hơn một chút, e rằng cũng không thể so sánh với Thẩm Lăng.

"Vân Tiêu." Khương Ý Trì ngẩng đầu lên, mỉm cười dịu dàng, giọng nói mang theo vẻ thích thú: "Ngươi có muốn cùng ta hồi cung, làm phò mã của ta không?"

Vân Tiêu sợ đến mức suýt chút nữa khuỵt xuống đất, cứu mạng!

Vân Tiêu sợ đến mức suýt nữa thì quỵ xuống đất.

Cứu mạng!

Rốt cuộc nàng nhìn trúng nàng ấy ở điểm nào?

Nàng ấy cả ngày ở trong phủ, vậy Công chúa làm sao biết ở Diên Đô lại có người như nàng ấy chứ?

Vân Tiêu đứng ngây ra, tâm trí hỗn loạn.

"Ngươi không muốn sao?" Khương Ý Trì ngước mắt lên, nụ cười càng thêm rạng rỡ.

"… Công chúa, công chúa cành vàng lá ngọc, còn Vân Tiêu ta chỉ là một kẻ tầm thường, quả thật không xứng…" Vân Tiêu đứng trước mặt Khương Ý Trì, dưới ánh mắt của Khương Ý Trì, nàng ấy cố gắng lắm mới thốt ra được.

"Sao lại không xứng, ngươi lớn lên rất đẹp."

"Không, không, không, dung mạo của tiểu nhân quá bình thường, thật sự…"

"Thật sự không xứng!"

Vân Tiêu không nói nên lời.

Cha và mẫu thân nàng quanh năm trấn thủ biên cương, từ nhỏ nàng đã quen chơi đao kiếm, thương giáo. Nàng không hòa hợp được với các tiểu thư quyền quý ở Diên Đô, cũng chẳng có mấy bạn bè, hoàn toàn không giỏi giao tiếp.

Tình huống như thế này, nàng chưa từng gặp qua.

Phải làm sao bây giờ?

Nếu nàng không theo Khương Ý Trì hồi cung, liệu Khương Ý Trì có nổi giận thiêu rụi cả Vân gia không?

Đừng để đến khi cha và mẫu thân quay về thì Vân gia đã không còn nữa… huuhuhu…

"Sao lại không xứng chứ?" Khương Ý Trì đứng dậy, từng bước từng bước tiến lại gần Vân Tiêu, mỗi bước nàng tiến lên, Vân Tiêu lại lùi lại một bước. Khương Ý Trì mỉm cười bước tới thấp giọng nói: "Vân công tử lớn lên đẹp như vậy, bổn công chúa không cho phép ngươi xem thường chính mình."

Vân Tiêu nhắm mắt lại trong chốc lát, tự nhủ rằng mình nên nói thật, nói rằng mình là nữ nhi.

Nhưng… trước kia nàng ấy từng dự thi võ với thân phận nam nhân. Nếu bây giờ nói ra thân phận thật, chẳng phải là tội khi quân sao…?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc