Sau Khi Chết, Vị Hoàng Tử Tuấn Tú Ấy Đã Nhảy Khỏi Thành Lâu

Chương 23

Trước Sau

break

Bùi Ngọc ngước nhìn bàn tay thon thả, trắng nõn của nàng, hai mắt sáng ngời lấp lánh, hắn đặt tay mình lên tay nàng rồi mới đứng dậy.

Khương Ý Trì nắm lấy tay hắn, giọng nói có chút lạnh lùng nhắc nhở: "Tay ngươi vừa mới chạm xuống đất, lát nữa rửa tay lại đi."

Bùi Ngọc mỉm cười, khóe mắt cong lên: "Được."

Nàng dẫn hắn lại gần bảo hắn ngồi xuống, rồi thản nhiên nói: "Mang mấy cái rương đó xuống kho phía sau đi."

Các cung nữ và thái giám trong cung nhanh chóng đáp lời, cùng nhau khiêng các rương ra ngoài.

Có cung nữ mang đến một chậu rửa mặt mới, Bùi Ngọc rũ mắt cẩn thận rửa tay.

Khương Ý Trì ở bên cạnh nhìn hắn, nói: "Suốt thời gian qua ngươi ở trong cung, không có chỗ nào để dùng bạc. Nếu ngươi muốn thứ gì, cứ nói với ta, ta sẽ phái người mua cho ngươi."

"Được." Hắn lấy khăn tay lau sạch tay, cong cong khoé mắt nói: "Tay sạch rồi."

Một cung nữ khác mang chậu rửa mặt đến cho Khương Ý Trì.

Khương Ý Trì cúi đầu, rửa tay rồi súc miệng.

Sau khi mọi thứ đã xong, món ăn nóng hổi lần lượt được bưng lên.

Trên bàn còn có một đĩa nho căng mọng, bóng bẩy, tươi đến mức trông như vừa mới được hái.

Nhưng Bùi Ngọc biết, đó là do Khương Ý Trì phái người thúc ngựa phi nước đại mang về.

Hắn ngước mắt nhìn người ngồi đối diện.

Nàng rũ mắt ăn chậm rãi, thỉnh thoảng hai má hơi phồng lên, khiến làn da trông càng mịn màng, mềm mại hơn.

Khương Ý Trì hạ mắt, vừa ăn vừa nói: "Người của phủ Thẩm Quốc Công sẽ không quay lại đâu."

Bùi Ngọc hơi ngạc nhiên.

Người đối diện ngẩng đầu, đôi mắt đen chạm vào ánh mắt hắn, dường như muốn giải thích: "Ta không biết bọn họ sẽ lại dẫn người đến đây."

"Ta cũng sẽ không tiếp nhận người của bọn họ."

Việc dẫn người đến đây đã là một chuyện, lại còn cố ý dẫn theo mấy tên trông giống Bùi Ngọc nữa.

Bề ngoài thì giống, nhưng ngay cả một phần nhỏ cũng không sánh được với hắn.

Bùi Ngọc không ngờ nàng lại chủ động giải thích, hai mắt hắn nheo lại, khóe môi nở một nụ cười mãn nguyện: "Hừm! Ta biết Trì Trì sẽ không chấp nhận những người đó!"

Khương Ý Trì liếc nhìn hắn một cái rồi tiếp tục ăn.

Hắn biết hết…

Hắn biết điều gì đó.

Khi nhìn thấy những người kia ở bên ngoài, sắc mặt hắn trông thật tệ.

Kẻ lừa đảo.

-

Sau khi ăn sáng cùng Bùi Ngọc xong, Khương Thịnh đến.

Khương Ý Trì ngáp dài, tiến đến chào hỏi: "Sao hoàng huynh lại đến đây?"

Khương Thịnh ngẩng đầu, người bên cạnh lập tức đưa cho huynh ấy một thứ gì đó.

Khương Ý Trì ngồi xuống, thu lại thần sắc, đưa tay lên nhận lấy công văn mà người kia đưa đến, nàng mở ra, chậm rãi đọc kỹ từ đầu đến cuối, càng đọc, sắc mặt nàng càng trở nên lạnh lùng.

"Phủ Thẩm Quốc Công thật to gan."

Trước đây họ chưa từng để ý đến phủ Thẩm Quốc Công, nhưng sau khi Khương Ý Trì nói rằng bọn họ có ý đồ mưu phản, mọi người mới theo dõi sát sao khu vực đó.

Khương Thịnh phát hiện Thẩm Quốc Công đã ra lệnh xây dựng một toà biệt viện (1) ở Lâm An.

(1) Toà biệt viện: Khu ở tách khỏi chủ điện, dành cho người thân cận, khách quý, hoặc nơi ở kín đáo

Biệt viện đó còn lớn hơn so cả hoàng cung, đình đài lầu các san sát, vô cùng xa hoa.

Hoa viên trong biệt viện tràn ngập những loài hoa và cây cỏ quý hiếm không thể tìm thấy trong cung điện. Sàn của mỗi gian nhà đều được lát bằng ngọc noãn ấm áp, chiếu sáng bằng những viên dạ minh châu lấp lánh, những người bên trong ăn uống, ăn mặc đều xa hoa chưa từng có.

"Không xây biệt viện ở Diên Đô không hẳn là một chuyện quá to gan." Khương Thịnh nói: "Hơn nữa, nhị ca của muội còn phát hiện ra một chuyện khác nữa."

Khương Ý Trì ngước mắt lên.

Khương Thịnh bình tĩnh nói: "Có người của Thẩm gia đang đóng quân ở ngoại ô."

Khương Ý Trì đặt công văn trong tay xuống, đây là điều nàng đã nghĩ đến từ lâu. Chắc chắn trong doanh trại ngoại ô có phiến quân, nếu không kiếp trước họ đã không chậm trễ trong việc điều quân tiếp viện.

Phủ Thẩm Quốc Công có lịch sử tương đương với vương triều Khương thị, lớn lên cùng vương triều Khương thị, những năm gần đây đã sớm lan rộng khắp Đại Tấn, ăn sâu bén rễ.

Thẩm gia không giống như Thẩm Lăng, có thể bị giết chết bất cứ lúc nào.

"Không chỉ doanh trại ở ngoại ô mà rất có thể đại quân Vân gia ở phía nam và đại quân Tạ gia ở phía bắc cũng đều có người của Thẩm gia." Khương Thịnh nói tiếp.

Khương Ý Trì khẽ nhíu mày, ở kiếp trước, quân Vân đóng ở phía nam và phía bắc, đại quân Tạ Sóng từng có một bộ phận nhỏ đến nhỏ đến tiếp viện, nhưng không thể cầm cự đến khi đại quân đến nơi.

"Vị tiểu tướng quân kia của Vân gia vẫn còn ở Diên Đô chứ?" Khương Ý Trì suy nghĩ một lúc rồi nhẹ giọng hỏi.

Nàng nhớ rõ Vân gia có một vị tướng trẻ, tài cưỡi ngựa và võ nghệ không thua kém phụ thân. Nhưng vì lý do nào đó, hắn chưa từng cùng cha xuống phía nam, mà giống như được nuôi dưỡng ở Diên Đô.

Nàng cũng nhớ rất rõ, kiếp trước khi phản quân xông vào cung Phi Vân, có người từng bảo nàng đợi thêm một chút, tiểu tướng quân Vân sẽ sớm dẫn binh đến.

Chỉ tiếc, nàng đã không thể chống đỡ đến lúc được gặp hắn.

Sau đó, khi Diên Đô tràn ngập xác chết, nàng cũng không còn tâm trí để để ý đến người này nữa.

"Vân gia…" Khương Thịnh suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Đúng vậy, hình như hắn vẫn luôn ở Diên Đô."

"Trì Trì, muội muốn hắn vào doanh trại ở ngoại ô sao?"

"Đúng vậy." Khương Ý Trì gật đầu: "Hắn có thể dùng được."

“…Vân gia quả thực trung thành tận tâm, hơn nữa cũng có chút thù oán với Thẩm gia, nhưng vị tiểu tướng quân của Vân gia này có vẻ hơi kỳ lạ.” Khương Thịnh do dự nói, “Từ nhỏ hắn đã luyện võ, học bắn cung và cưỡi ngựa, từng tham gia khoa cử võ, sau khi trở thành Trạng Nguyên lại từ chối chức vụ ở Bộ Tư pháp, cũng không theo cha xuống phía nam, không kết hôn, cũng không đi học. Thật sự rất kỳ lạ.”

“Cho dù kỳ lạ hay không, cứ gặp trước rồi tính sau.” Khương Ý Trì rũ mắt, giọng nói cũng nhỏ dần.

-

Sau khi nói chuyện với Khương Thịnh xong, Khương Ý Trì vào trong thay y phục hoàng cung, sau đó nàng ra ngoài nói với Tiểu Xuân:

"Bổn công chúa có việc, buổi tối không thể ăn tối với Bùi Ngọc, ngươi nói với hắn một tiếng."

Khương Thịnh đứng đợi gần đó, nghe vậy liền chậm rãi nhướng mày, ngước nhìn về phía điện phía Đông, trêu chọc: "Thích đến vậy sao? Không thể cùng ăn tối nên phải phái người đến nói một tiếng."

Khương Ý Trì quay đầu nhìn huynh ấy, thay vì lảng tránh hay lắc đầu cười, nàng gật đầu nghiêm túc: "Đúng vậy, muội rất thích hắn."

Khương Thịnh giả vờ tiến về phía điện phía Đông: "Vậy ta phải đi xem, người này rốt cuộc là thần thánh phương nào."

Khương Ý Trì đột nhiên giơ tay kéo huynh ấy: "Hoàng huynh, hắn nhút nhát lắm, huynh đừng dọa hắn."

Khương Thịnh: "?"

Động tác của huynh ấy khựng lại.

Huynh ấy còn tưởng nàng sẽ nói chuyện chính sự quan trọng hơn.

Khương Ý Trì tiếp tục nói: "Huynh hung dữ như vậy, chắc chắn sẽ làm hắn sợ."

Khương Thịnh: "??"

Huynh ấy đột nhiên quay đầu: "“Không được, hôm nay ta nhất định phải gặp người này, xem thử rốt cuộc là thần thánh phương nào mà có thể khiến Thạc Dương công chúa bảo vệ đến mức này…"

"Aiza." Khương Ý Trì nhanh chóng bước tới, nắm lấy tay huynh ấy nói: "Có gì mà xem hả hoàng huynh? Chẳng phải huynh vừa nói có chuyện quan trọng cần giải quyết sao? Đi thôi, về sau huynh có nhiều cơ hội để gặp mà!"

Nàng trực tiếp kéo Khương Thịnh đi. Vừa kéo huynh ấy, nàng vừa quay đầu dặn Tiểu Xuân: "Bảo hắn ở lại điện phía Đông, khóa cửa lại."

Tiểu Xuân có chút bối rối. Chẳng phải Công chúa đã hứa với Điện hạ trong bữa sáng hôm nay rằng từ nay về sau ngài có thể tự do ra vào điện phía Đông sao?

Khương Ý Trì kéo Khương Thịnh đến cổng cung, vừa đi vừa quay đầu hét lớn: "Treo hết các ổ khóa lên, chờ bổn công chúa quay lại thì tháo xuống!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc