Sau Khi Bị Bá Chủ Thảo Nguyên Cường Thủ Hào Đoạt

Chương 8

Trước Sau

break

Hồi Lâm vốn không định để y làm tiếp, nhưng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Tề Hành Lan lại không nỡ, liền nắm lấy tay y vẫn còn cầm khăn. Nước trong khăn ấm, tay y lại càng ấm hơn.

Hồi Lâm giữ chặt hồi lâu rồi mới buông, nhẹ giọng nói: “Được rồi, phần dưới… ta tự làm là được.”

Tề Hành Lan thở phào, lập tức quay lưng lại, ngồi xa ra một chút.

Nghe tiếng vải sột soạt, dù không quay đầu, mặt y vẫn nóng bừng.

“Ngươi… ngươi làm được chứ?”

“Sao? Ngươi muốn giúp ta à?” Hồi Lâm cố ý trêu.

“Ta chỉ hỏi thăm thôi, quan tâm một chút có được không!” Tề Hành Lan chột dạ đáp.

Nghe tiếng khăn vắt nước, tiếng lau người, rồi im bặt. Hồi Lâm làm nhanh, chẳng mấy chốc đã xong.

“Xong rồi, ngươi quay lại đi.” Tề Hành Lan đứng dậy, lại quay về giường.

“Chúng ta nghỉ thôi, trời cũng không còn sớm.”

Tề Hành Lan gật đầu, nằm xuống cách hắn một cánh tay. Hồi Lâm cảm nhận được khoảng cách ấy, giọng có chút ấm ức: “Lan nhi sao lại xa cách với ta vậy?”

Tề Hành Lan tức giận quay người lại: “Ta sợ đè vào ngươi, ngươi lại nói năng hồ đồ!”

Hồi Lâm không giận, ngược lại còn đưa cánh tay lành ôm lấy y, nhẹ vuốt lưng, đem cả người y kéo vào lòng.

“Lan nhi xa ta, còn đáng sợ hơn ta bị thương.”

“Vậy… cứ thế này mà ngủ đi.” Tề Hành Lan rốt cuộc vẫn mềm lòng.



Sáng hôm sau, Hồi Lâm dậy sớm hơn y. Mở mắt ra liền thấy khuôn mặt thanh tú của Tề Hành Lan ngay trước mắt, hắn không kìm được mà cúi xuống khẽ hôn một cái, rồi nhẹ giọng gọi: “Lan nhi, dậy thôi.”

Tề Hành Lan ngủ không sâu, vừa gọi đã tỉnh, giọng vẫn còn ngái: “Sớm thế…”

“Nhưng hôm nay chúng ta phải trở về vương đình, phải dậy sớm mới được.”

Giặc đã tan, dĩ nhiên nên hồi kinh. Tề Hành Lan không cằn nhằn nữa, cùng hắn dậy.

Trong doanh trại chỉ có ngựa, mà Tề Triều Đình lại không biết cưỡi, nên Hồi Lâm đã sớm gửi tin về Tây Đô, bảo người đánh xe ngựa đến đón, chỉ là sẽ đến muộn hơn một chút.

Đại quân khởi hành khi mặt trời vừa nhô lên.

Từ đây về Tây Đô cũng không xa, cưỡi ngựa chỉ mất một ngày một đêm.

Đến đêm, trời tối không tiện đi, binh sĩ dựng trại nghỉ tạm.

Trời quả thật lạnh, nhưng nam nhân Tây Nguyên vốn quen chịu rét.

Tề Hành Lan thì không, đêm đến lạnh đến run cầm cập, Hồi Lâm thấy vậy liền tìm thêm chăn đắp cho y, rồi ôm y vào lòng.

Giữa đêm khuya yên tĩnh, lính canh vẫn luân phiên gác, song chẳng ai dám chắc sẽ không có biến cố.

Tề Hành Lan ngủ say, bỗng nghe tiếng kim loại va nhau chát chúa, liền bật dậy.

Tiếng này quá quen, năm xưa Tề gia cũng bị tập kích giữa đêm, cũng là tiếng chém giết, cũng là đêm tối.

Hồi Lâm mở choàng mắt, định đứng dậy, nhưng Tề Hành Lan đã đè vai hắn lại: “Ngươi bị thương, để ta đi.”

Nói xong, y cầm lấy cây thương của Hồi Lâm ở cạnh, lao ra ngoài.

Trước đó Tề Triều Đình từng nói y biết võ, nhưng Hồi Lâm chưa từng thấy tận mắt nên vẫn lo. Mà giờ vũ khí đã bị Tề Hành Lan mang đi, hắn cũng chẳng thể ra ngoài, chỉ tổ thêm rối.

Bên ngoài, tiếng binh khí va chạm, tiếng người ngã xuống nối tiếp nhau. Yến Thành đang chống đỡ một đòn, lưỡi đao của địch gần như sắp chém xuống vai hắn, thì bất chợt có người quét ngang cây thương, gạt phăng lưỡi đao đi.

Yến Thành nhận ra đó là thương của Hồi Lâm, định gọi “Vương thượng”, nhưng khi nhìn thấy gương mặt trắng trẻo kia thì khựng lại.

Không ngờ tiểu công tử người trong lòng Vương thượng lại biết võ!

Hắn chẳng kịp nghĩ thêm, vì mất đi kẻ địch kìm chân, hắn lập tức phản công, vung tay phóng cây ngân thương ra.

Cây thương bay thẳng, xuyên qua ngực tên địch, rồi hắn nhanh chóng tiến lên rút về.

Còn Tề Hành Lan thì đã xông thẳng vào vòng chiến, quét thương một vòng, lập tức tiếng kêu thảm vang lên khắp nơi. Máu của địch văng cả lên mặt y, nhưng y chẳng hề sợ, ngược lại càng đánh càng hăng.

Tàn binh Hung Nô chỉ hơn hai trăm người, hoàn toàn không phải đối thủ.

Chỉ một khắc sau, tiếng chém giết im bặt.

Yến Thành ra lệnh: “Ghi tên từng tướng sĩ hi sinh, trở về Tây Đô còn phải giao lại cho phụ mẫu bọn họ.”

“Rõ!”

“Công tử, Vương thượng đâu rồi?”

“À, hắn bị thương, ta không cho ra, chắc vẫn trong trướng.”

Yến Thành bỗng im lặng, Tề Hành Lan chưa hiểu, đã nghe sau lưng có giọng nói trầm thấp: “Lan nhi, có bị thương không?”

“Ngươi sao lại ra đây? Ngươi vốn đang bị thương, biết ngoài này nguy hiểm mà vẫn dám ra!” Tề Hành Lan quay đầu, nhận ra là Hồi Lâm, liền quở trách.

Yến Thành đứng bên cạnh ngẩn người, lại liếc mắt nhìn Hồi Lâm, thấy hắn ngoan ngoãn đứng nghe, thỉnh thoảng còn gật đầu vâng dạ, rồi đưa tay áo lên lau máu trên mặt Tề Hành Lan.

Trời ơi, thật là đáng sợ!

Đợi trở về Tây Đô, hắn nhất định phải vào vương đình bẩm báo với Thái hậu!

“Được rồi, vào trướng đi thôi.”

Trận này, Hung Nô coi như hoàn toàn bị đánh lui, nhưng bọn chúng vốn thiện chiến, nhất thời cũng chưa thể diệt sạch.

Ngày hôm sau, quân đội lên đường, đến giữa trưa thì tiến vào cổng Tây Đô.

Dân chúng hai bên đường reo hò, nhà nhà treo đèn kết hoa.

“Vương thượng trở về rồi!”

“Vương thượng đánh tan quân Hung Nô, thật là phúc của Tây Nguyên ta!”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc