Sắc Xanh Vụng Trộm

Chương 33

Trước Sau

break

Lam Yên đang cúi đầu nhắn tin WeChat cho ai đó, mắt hơi ngước lên một chút, chỉ vào cái túi trên hộp tỳ tay: "Bánh bao thịt đấy, nguội là không ngon đâu."

Lương Tịnh Xuyên đành phải cầm lấy.

Lam Yên nhắn tin xong, vươn vai một cái, quay sang thấy Lương Tịnh Xuyên ăn rất chậm.

"Không ngon à? Quán này đông khách lắm, tôi phải dậy sớm nửa tiếng để xếp hàng mới mua được đấy."

"... Ngon." Lương Tịnh Xuyên nhìn vào khoảng không, vẻ mặt như không còn thiết sống.

Từ đây đi Tô Thành mất hơn hai tiếng lái xe.

Lam Yên coi như cũng đang nhờ vả người ta, dọc đường dĩ nhiên không tiện im lặng mãi, nhưng tối qua cô bạn thân nhất gọi điện buôn chuyện quá muộn. Hôm nay lại dậy sớm, nên vừa lên cao tốc cô đã bắt đầu ngáp liên tục.

"Ngủ không ngon à?" Lương Tịnh Xuyên nhìn cô.

"Tám chuyện điện thoại với Lư Doanh đến tận ba giờ sáng."

Lương Tịnh Xuyên biết Lư Doanh.

Lam Yên và Lư Doanh là bạn cấp ba, cùng lớp, thành tích đều ở mức trung bình khá. Lư Doanh cũng sống trong gia đình tái hôn, nên nghiễm nhiên cùng một chiến tuyến, cùng chung mối thù với Lam Yên.

Lương Tịnh Xuyên không nhớ nổi mình đã phải nhận bao nhiêu cái lườm nguýt từ đôi bạn thân này.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tình bạn của Lam Yên và Lư Doanh vẫn tiếp diễn. Lên đại học Lư Doanh ở lại địa phương học tập, sau đó vào làm việc tại một khách sạn tại đây. Khi Lam Yên tốt nghiệp thạc sĩ quay về Nam Thành, hai người mới kết thúc cảnh "yêu xa".

Bao nhiêu năm qua, Lam Yên thật sự chỉ có một người bạn có thể dốc hết bầu tâm sự như vậy, đủ thấy vòng tròn xã giao của cô hẹp đến mức nào.

Lương Tịnh Xuyên: "Cô ấy vẫn làm ở Lĩnh Duyệt chứ?"

"Không, nghỉ việc đi xả hơi rồi, đang định nhảy sang Ngân Bạc, vẫn chưa tới đăng ký."

Lương Tịnh Xuyên gật đầu: "Buồn ngủ thì chợp mắt một lát đi."

"Sợ anh lại thấy tôi làm phó lái không đạt tiêu chuẩn."

"Tôi rất ngạc nhiên khi thấy cô có ý thức như vậy đấy." Lương Tịnh Xuyên mỉm cười.

"..." Lam Yên lập tức khoanh tay nhắm mắt lại.

Trong cơn buồn ngủ dập dềnh, ý thức dần phân tán, cô nghe thấy Lương Tịnh Xuyên bật nhạc, một bài hát lạ nhưng giai điệu rất hợp gu cô.

Lam Yên ngủ một mạch cho đến khi xuống cao tốc.

Xe chạy về phía khu phố cổ, hướng tới khách sạn đã đặt.

Nhìn thấy biển hiệu khách sạn từ xa, Lam Yên tra thử giá phòng, thấp nhất cũng phải một nghìn tệ, bèn hỏi: "Anh đặt ở đây à?"

Tối qua Lương Tịnh Xuyên nói để thuận tiện đi lại, tốt nhất nên đặt cùng một khách sạn.

Trước đây cả nhà đi du lịch, việc đặt phòng luôn là việc của Lương Tịnh Xuyên. Anh không chỉ có số chứng minh thư của cô mà cả bản quét, bản photo đều có đủ, chẳng cần phải hỏi lại.

Lương Tịnh Xuyên: "Ừm."

"Đắt thế này bên tài chính không thanh toán cho tôi đâu."

"Có người thanh toán mà."

"Tôi không muốn tiêu tiền của Trần Bạc Vũ."

"... Tôi không phải là người chắc?"

Lam Yên hơi ngỡ ngàng, nhìn sang Lương Tịnh Xuyên.

Vẻ mặt anh rất bình thản: "Tiêu chuẩn phí công tác của các cô là bao nhiêu?"

"Tầm hơn ba trăm thôi."

"Ở không quen."

"... Công ty còn chưa lên sàn mà anh đã diễn vai tổng tài bá đạo rồi."

Lương Tịnh Xuyên cười khẽ một tiếng: "Lát nữa tôi có một cuộc họp qua điện thoại, không kịp tìm chỗ khác đâu. Nếu cô thật sự không thích, mai đổi sau."

Đã vào ở rồi, chưa chắc cô còn tâm trí đâu mà bày vẽ đổi khách sạn.

Xe chạy vào hầm gửi xe, hai người làm thủ tục nhận phòng, ai về phòng nấy, hẹn nhau 11 rưỡi trưa gặp nhau ở đại sảnh, cùng ăn trưa xong rồi mới đến cửa tiệm đó.

Phòng có cửa sổ lớn, nhìn ra được cảnh hồ.

Lam Yên nghỉ ngơi một lát trong phòng, đến giờ hẹn thì xuống lầu hội quân với Lương Tịnh Xuyên.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc