Sắc Xanh Vụng Trộm

Chương 32

Trước Sau

break

Lam Yên nhìn sang phía anh, thấy cốc của anh vẫn trống không, cô vươn tay lấy cốc rồi rót trà từ chai của mình cho anh một chén: "Thế này được chưa? Không được thì tôi gọi chai khác."

"... Được rồi." Lương Tịnh Xuyên nhận lấy cốc, uống một ngụm trà đậm đặc đắng ngắt, nín thở nuốt xuống.

Nước trà nhạt nhẽo như nước rửa nồi đầy rẫy ra đó, tại sao cô cứ nhất quyết thích uống cái loại có doanh số kém nhất và khó uống nhất này chứ.

Đồ nướng lần lượt được mang lên, Lam Yên cầm một xiên ngô hạt trước.

Ăn chưa hết nửa xiên, điện thoại trong túi áo khoác đã rung lên.

Lấy ra xem, là Trần Bạc Vũ gọi tới.

Cô rút một tờ giấy ăn lót trên mặt bàn, đặt điện thoại lên, nhấn nghe rồi bật loa ngoài.

Giọng Trần Bạc Vũ nghe có vẻ mệt mỏi: "Em tan làm chưa?"

"Rồi."

"Xin lỗi em, tối nay anh không qua tìm em được rồi, vẫn đang phải uống rượu với Giám đốc Vương của Quỹ đầu tư Bạc Hải, chắc là muộn lắm mới xong."

"Không sao. Trợ lý có đi cùng anh không?"

"Có đi."

"Các anh đừng có để say bét nhè cả lũ đấy. Lúc nào xong về đến nhà thì nhắn em một tiếng."

"Được. Nếu muộn quá thì anh không nhắn nữa, kẻo làm phiền em ngủ..."

"Không sao, em đi ngủ thường để chế độ không làm phiền mà."

Trần Bạc Vũ nói "Được", một lát sau lại như sực nhớ ra điều gì: "Yên Yên, lần trước em nói..."

"Hửm?"

"Thôi, nói qua điện thoại không rõ ràng, để lúc nào gặp mặt hẵng nói."

"Được rồi." Lam Yên cắn một hạt ngô, "Đúng rồi, thứ Tư em phải đi..."

Lời nói bị cắt ngang, dường như có ai đó đang gọi Trần Bạc Vũ, anh đáp lại một tiếng: "Yên Yên, anh vào trong đây, có gì mình nói sau nhé."

"Vâng. Anh uống ít thôi đấy."

Trần Bạc Vũ "ừm" một tiếng rồi cúp máy.

Nhân viên phục vụ bưng ra hai đĩa thịt xiên vừa nướng xong, Lam Yên cầm lấy một xiên, nhìn sang đối diện, Lương Tịnh Xuyên vẫn đang nhấp từng ngụm trà, thức ăn trong đĩa trước mặt gần như chưa hề đụng tới.

"Anh đang ăn kiêng tu tiên à?" Lam Yên hỏi.

"Tôi đang tu 'Vô tình đạo'."

Hai người im lặng, đều cảm thấy bị câu nói này làm cho "lạnh người".

/

Về đến nhà, sau khi tắm rửa xong, Lam Yên lại lấy bức tranh trong hộp ra xem kỹ.

Người xưa có những yêu cầu khắt khe về hoàn cảnh thưởng lãm thư họa: "Phòng tinh sạch, bàn sạch sẽ", "Gió trăng thanh mỹ", "Hương thơm tịnh tu" mới gọi là "Thiện thú".

Thiện thú: Thú vui thanh cao

Với trình độ của bức cuộn này thì chưa đến mức phải đối đãi cao cấp như thế, nhưng những vật liệu bồi này, mỗi tấc đều là tài nguyên không thể tái sinh.

Hôm sau mang tới Sấn Lan Trai, Chử Lan Tôn vui mừng khôn xiết, lập tức duyệt đơn xin đi công tác của Lam Yên. Sư phụ là người mê Kinh kịch, Lam Yên nghi ngờ rằng nếu không phải để giữ vẻ đạo mạo, chắc ông đã hát ngay một đoạn Định Quân Sơn tại chỗ rồi.

Sáng thứ Tư, Lam Yên đứng đợi ở cổng khu chung cư.

Chuyến công tác này chỉ có mình cô, Chử Lan Tôn bảo cô đi thám thính tình hình trước, nếu đồ nhiều thì sau này sẽ cử thêm người đi cùng.

Sớm hơn mười phút so với giờ hẹn, xe của Lương Tịnh Xuyên đã đỗ bên lề đường.

Anh hạ kính xe xuống, trước tiên là nhìn đồng hồ.

Lam Yên: "Anh không đến muộn đâu. Tôi xuống sớm để ăn sáng thôi."

"Cô ăn rồi à?" Lương Tịnh Xuyên khựng lại một giây.

"Ừm. Anh ăn chưa?"

"Rồi."

Trong tay Lam Yên vẫn còn cầm một phần bánh bao kim sa và sữa đậu nành mua thêm, lúc này có chút tiến thoái lưỡng nan.

"... Vội đi qua đây nên cũng chưa ăn no lắm." Lương Tịnh Xuyên nói.

"Ồ, tôi vẫn còn một phần đây. Anh ăn không?"

"Được." Lương Tịnh Xuyên thản nhiên cầm túi giấy McDonald đang đặt trên hộp tỳ tay trung tâm bỏ xuống ngăn chứa đồ dưới cánh cửa xe.

Lam Yên đẩy vali ra phía sau định mở cốp, Lương Tịnh Xuyên đã xuống xe bước tới.

"Để tôi, cô lên xe trước đi."

Cất vali xong, Lương Tịnh Xuyên quay lại xe.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc