Cô vậy mà lại hôn môi với chú mình, cảm giác trong lòng quái dị không nói nên lời.
Trên đường về, Cố Ngôn Sênh ngồi ở ghế sau, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ lên vết cắn trên môi.
Thực ra, Cố Ngôn Sênh vốn khinh thường việc lợi dụng phụ nữ để đạt được mục đích. Đối với loại chuyện cỏn con này, anh có trăm phương ngàn kế để giải quyết. Chỉ là tình cờ anh phát hiện ra sự tồn tại của Chu Vãn Nguyệt, cô xui xẻo vướng vào đúng lúc, nên anh thuận nước đẩy thuyền dùng cách này. Nói thế nào nhỉ, chẳng tốn chút công sức nào mà hiệu quả lại cực tốt. Khóe miệng anh không kìm được khẽ nhếch lên.
Nói đi cũng phải nói lại, Chu Vãn Nguyệt và Cố Ngôn Sênh quả thực là oan gia ngõ hẹp.
Cha của Chu Vãn Nguyệt - Chu Lãng là kết quả của mối tình vụng trộm năm 17 tuổi giữa Cố Khanh Nam và Chu Nghiên. Sau khi chia tay, Chu Nghiên cùng gia đình di cư sang Mỹ. Lúc đó Cố Khanh Nam đang chật vật mưu sinh nên hai người mất liên lạc. Sau này Chu Nghiên phát hiện mình mang thai và sinh ra Chu Lãng.
Gia đình họ Chu ban đầu sống rất sung túc, nhưng khi Chu Lãng mười mấy tuổi, cha mẹ Chu Nghiên bất ngờ qua đời trong một tai nạn. Thời đại hỗn loạn, chẳng thể nào tìm ra hung thủ. Chu Nghiên một mình gồng gánh sản nghiệp họ Chu lúc bấy giờ đã sa sút, nuôi dạy con trai Chu Lãng đến năm 18 tuổi thì qua đời vì ung thư dạ dày.
May mắn thay, cậu con trai rất ưu tú, sản nghiệp nhà họ Chu dần dần khởi sắc trở lại. Nhưng tiếc thay trời xanh đố kỵ người tài, năm 23 tuổi, Chu Lãng qua đời khi còn quá trẻ. Anh và vợ gặp tai nạn thảm khốc, bị một chiếc xe tải say rượu đâm trực diện, cả hai đều tử vong tại chỗ.
Trong nhà chỉ còn lại cô bé con Chu Vãn Nguyệt mới 3 tuổi.
Điều không ngờ tới là những năm đó Cố Khanh Nam vẫn lén lút liên lạc với Chu Lãng. Sau khi biết tin dữ, ông đã đón Chu Vãn Nguyệt 3 tuổi về Cố gia.
Vợ của Cố Khanh Nam là Tiêu Vân kịch liệt phản đối chuyện này. Bà ta mắc bệnh trầm cảm, có một lần nhân lúc mọi người không chú ý đã ném cô bé xuống hồ bơi trong nhà rồi vội vàng bỏ chạy. Cảnh tượng đó vừa vặn bị Cố Ngôn Sênh nhìn thấy. Anh lập tức nhảy xuống vớt người lên. May là thời gian rơi xuống nước ngắn, cô bé chỉ bị ướt sũng chứ không nguy hiểm đến tính mạng.
Cô bé khóc ré lên rất to, Cố Ngôn Sênh mất kiên nhẫn, đưa tay bịt miệng cô lại. Ai ngờ cô bé cắn mạnh vào tay anh, hàm răng nhỏ như hạt vừng cắn người đau điếng, lại còn cắn chặt không buông. Cố Ngôn Sênh phải bóp cằm đe dọa cô mới chịu nhả ra.
Vẻ mặt hung thần ác sát của anh lúc đó vô tình bị Cố Khanh Nam nghe tiếng khóc chạy tới nhìn thấy. Ông thẳng tay tát anh một cái, chẳng nói chẳng rằng bế thốc Chu Vãn Nguyệt bỏ đi.
Chiều hôm đó, Cố Ngôn Sênh bị một trận gia pháp thừa sống thiếu chết. Mười mấy roi mây quất lên lưng tóe máu. Chàng trai mười mấy tuổi đầu vốn trọng sĩ diện, hôm đó vì Chu Vãn Nguyệt mà mất hết mặt mũi. Sau đó anh còn bị tống vào quân đội chịu sự huấn luyện ma quỷ suốt ba năm ròng, danh nghĩa là để rèn luyện, nhưng có cha mẹ nào lại nhẫn tâm đến thế.
Ngược lại, kẻ đầu têu là Tiêu Vân vẫn bình an vô sự, ngày ngày ăn chay niệm Phật như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nghe nói sau lần rơi xuống nước đó Chu Vãn Nguyệt bị cảm lạnh, từ đó về sau không còn thấy cô bé xuất hiện ở Cố gia nữa, chẳng biết Cố Khanh Nam đã đưa người đi đâu... Đêm đó Cố Ngôn Sênh đành ngậm bồ hòn làm ngọt, coi như mình xui xẻo.