Cố Ngôn Sênh lại một lần nữa cúi người, đôi môi mỏng lần này phủ trọn lấy cánh môi đỏ mọng mềm mại của cô. Nếu lúc nãy chỉ là sự đùa giỡn thoáng qua như chuồn chuồn đạp nước, thì bây giờ là một sự chiếm hữu sâu sắc. Anh bóp nhẹ cằm bắt cô phải hé miệng, lưỡi anh ngang nhiên cạy mở hàm răng ngọc ngà, luồn lách vào bên trong quấn lấy chiếc lưỡi đinh hương thơm tho của cô, cuồng nhiệt mυ"ŧ mát, dây dưa không dứt. Sự mềm mại và hương thơm ngọt ngào của thiếu nữ dần khiến lý trí anh mê muội. Hơi thở anh trở nên nặng nề, đôi bàn tay to lớn đặt lên vòng eo mảnh khảnh của cô, vừa xoa nắn vừa có xu hướng trượt dần lên phía trên đầy ám muội và cấm kỵ.
Đột nhiên, môi anh truyền đến một cơn đau nhói, mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khoang miệng. Anh mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm nước mắt, đôi môi bị anh hôn đến sưng đỏ, bên trên còn vương lại chút chất lỏng trong suốt lấp lánh.
Người đàn ông cảm thấy mất hứng, buông cô ra.
Chu Vãn Nguyệt vội vã đứng dậy, đầu cũng không dám ngoảnh lại, chạy biến ra khỏi phòng.
Người đàn ông nhìn theo bóng lưng cô gái đang bỏ chạy trối chết, đầu lưỡi đẩy nhẹ vào vòm họng, tỏ vẻ không hài lòng với hành động vừa rồi của cô. Hôn một cái cũng khóc, mười mấy năm giáo dục kiểu Mỹ coi như vứt đi rồi.
Anh vô thức liếʍ liếʍ vết thương rỉ máu trên môi, nếm lại dư vị ngọt ngào pha lẫn chút máu tanh còn vương vấn giữa hai người.
Chu Vãn Nguyệt vừa nức nở vừa chạy xuống lầu. Trong phòng khách, một người đàn ông trẻ tuổi và Ally – người phụ nữ gần 40 tuổi – đang ngồi đợi. Ally ngước lên nhìn cô gái nhỏ từ trên tầng hai chạy xuống với vẻ mặt đầy lo lắng.
Bà không yên tâm bước tới gần, nhìn thấy đôi môi sưng đỏ bị trầy xước và vết cắn trên cổ cô, vẻ mặt bà trở nên vô cùng phức tạp. Không cần hỏi cũng biết chuyện gì đã xảy ra trên lầu, chỉ là bà không ngờ anh ta lại có thể ra tay với một cô bé nhỏ tuổi như vậy.
Chu Vãn Nguyệt xấu hổ đến mức không biết phải giải thích thế nào. Cô thầm thấy may mắn vì chỉ bị hôn, ít nhất cũng không bị thương tổn gì nghiêm trọng. Nhưng đó là nụ hôn đầu của cô, và cho đến tận bây giờ cô vẫn chưa hiểu chuyện quái quỷ gì đang diễn ra, cứ thế mơ mơ hồ hồ bị người ta chiếm tiện nghi.
"Cháu không sao đâu, dì đừng lo."
Ally muốn nói lại thôi, bà hiểu rõ mọi chuyện, nhưng người đàn ông trên lầu kia là nhân vật bà không thể đắc tội.
Người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở phòng khách nghe thấy tiếng động liền đứng dậy bước về phía Chu Vãn Nguyệt.
Cô gái nhỏ lập tức xù lông nhím, quay trở lại vẻ mặt đề phòng lúc trước. May thay, anh ta chỉ lịch sự chào cô một tiếng, rồi hướng ánh mắt về phía người đàn ông đang đứng sau lưng cô.
"Lão đại, xong việc rồi."
Cố Ngôn Sênh đã đứng sau lưng cô từ lúc nào không hay, Chu Vãn Nguyệt chỉ khi nhìn theo ánh mắt của Tô Khắc mới giật mình quay lại phát hiện ra.
Cũng may là anh ta không làm gì thêm nữa.
Hai người đàn ông, một trước một sau, rời khỏi căn nhà.
Một lúc sau, ông nội từ Hong Kong gọi điện thoại sang an ủi, cô mới biết rõ đầu đuôi sự việc. Trong lòng cô ngoài sự uất ức còn dâng lên nỗi bàng hoàng tột độ. Người đàn ông vừa sàm sỡ, khinh bạc cô hóa ra lại là... chú ruột của cô.