Hinh Nhi mới mười lăm tuổi, lại trời sinh nhút nhát. Trước kia, khi nhìn thấy vị công chúa bệnh tật trong truyền thuyết — chính là tiểu cô nương đã cứu nàng — nàng từng bị dọa không nhẹ. Nhưng ở chung một thời gian, thấy vị công chúa này ngày ngày đi tới đi lui, hành động khác thường, nàng cũng dần quen. Hoàng tử hoàng nữ vốn dĩ đã khác người thường, huống chi dù có nói ra ngoài, cũng chẳng ai tin. Thế nên nàng dứt khoát an phận ở lại, thành thật làm việc. Nhìn công chúa lợi hại như vậy, nghe lời người nói, biết đâu sau này còn có ngày được ngẩng đầu.
“Công chúa…” Hinh Nhi rụt rè lên tiếng, hai tay vô thức vò vạt cung y màu nhạt trên người, dáng vẻ dễ bị ức hiếp. Đôi mắt nàng ngấn lệ, “Nô tỳ đi lấy cơm canh, lại bị bọn họ đuổi về…” Đầu nàng cúi càng lúc càng thấp, càng nói càng thấy mình vô dụng, chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong… Nhưng đối phương không chịu cho, nàng thật sự không còn cách nào.
Cung Dĩ Mạt nghe xong cũng chẳng lấy làm lạ. Người trong lãnh cung xưa nay vẫn thế, lấy việc ức hiếp những kẻ từng ở trên cao làm thú vui.
Không nghe lời ư? Nàng thích nhất chính là đối phó với hạng người không nghe lời!
Tiểu cô nương nhe răng cười, dọa Hinh Nhi sợ đến mức không dám ngẩng đầu.
“Ta đang đói bụng. Nếu mãi không lấy được, vậy chúng ta sẽ đi… nói lý lẽ với bọn họ!”
“Hoàng tỷ định đi đâu?”
Dưỡng mấy ngày, sắc mặt tiểu Cung Quyết đã khá hơn nhiều. Lúc này hắn mặc y phục vừa người, tuy vẫn gầy gò, nhưng khí chất bẩm sinh vẫn còn. Hơn nữa khi đã gỡ bỏ vẻ cảnh giác dè dặt cùng sự già dặn không hợp tuổi, hắn trông ngây thơ hơn, đúng dáng vẻ của một đứa trẻ. Cung Dĩ Mạt gật đầu, thầm nghĩ sau này nuôi cho béo lên, hẳn sẽ là một cái bánh bao non mềm.
“Không có gì, ta dẫn Hinh Nhi đi nhận mặt vài người, lát nữa sẽ về.”
Cung Quyết hiểu rõ hoàng tỷ là vì mình mà đi tìm đám người trong lãnh cung gây chuyện. Hắn thân là hoàng tử, sao có thể chuyện gì cũng để tỷ tỷ đứng ra? Thế là hắn chớp mắt, nghiêm túc nói:
“Ta cũng muốn đi.”
Cung Dĩ Mạt lắc đầu.
Cung Quyết ở lãnh cung, ba ngày hai bữa lại có người tới ám sát, đủ thấy phía trên có kẻ kiêng dè thân phận hoàng tử của hắn. Đã như vậy, việc ra mặt cứ để nàng làm là được. Dù sao đã quyết định nuôi dạy hắn, khi hắn còn nhỏ, nàng sẽ dốc hết sức chắn trước mặt hắn.
Nghĩ lại cũng thật buồn cười, nàng suýt nữa bị chính ánh hào quang mẫu tính của mình làm cảm động.
Chỉ trong thời gian ngắn, Cung Dĩ Mạt đã có uy trong lòng Cung Quyết. Tỷ tỷ nói không được đi, vậy thì tuyệt đối không có đường phản đối. Dù trong lòng không cam tâm, Cung Quyết vẫn quay về luyện chữ to mà tỷ tỷ đã dạy. Cảm giác bị trói buộc bất lực ấy khiến lúc dùng cành cây viết chữ, hắn ấn mạnh đến mức bẻ gãy cả cành!
Hoàng tỷ rõ ràng chỉ lớn hơn hắn chẳng bao nhiêu, vậy mà chuyện gì cũng che chở cho hắn. Đến bao giờ hắn mới có thể trưởng thành, giống như phụ hoàng năm xưa đây?
Đến lúc đó, hắn tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai dám chạm vào hoàng tỷ dù chỉ một sợi tóc!