Cung Dĩ Mạt…
Thật là một cái tên hay.
Hắn chưa từng nghĩ rằng, cái tên này sẽ in dấu sâu đậm trong lòng hắn như đêm trăng hôm nay, trở thành ký ức cả đời không thể quên. Tuyết Phi qua đời khiến cái tên ấy phủ bụi trần, nhưng trong lòng tiểu Cung Quyết, cái tên này lại mang một ý nghĩa khác, được trao cho ánh sáng mới, rực rỡ một lần nữa.
Sáng sớm luyện võ xong, Cung Dĩ Mạt ngồi thừ trong viện, gương mặt đau khổ, dở khóc dở cười.
Vừa rồi nàng nhất thời cao hứng, lôi đồ đạc trong không gian ra sắp xếp lại. Không gian này vốn đã râu ria, không có linh tuyền linh thổ thì thôi, lại còn không chứa được vật sống, chỉ riêng điểm ấy đã đủ khiến nàng bực bội. Huống chi kiếp trước nàng xuyên qua quá đột ngột, trong không gian cũng chẳng kịp chuẩn bị được bao nhiêu thứ hữu dụng.
Trước khi xuyên qua, nàng vốn thích du lịch, trong không gian đa phần là đồ dã ngoại và vật dụng sinh hoạt cần thiết. Không gian cũng không lớn, chỉ chừng hai ba chục mét khối.
Nhưng trớ trêu thay, ngay trước lúc xảy ra chuyện, nàng nhận lời giúp một người bạn dọn nhà. Mà vị bằng hữu ấy lại là một con mọt sách chính hiệu, trong nhà chất đầy sách vở. Ban đầu nói là nàng chỉ giúp một tay, ai ngờ đối phương lâm thời có việc rời đi, cuối cùng chỉ còn nàng một mình lo liệu. Hắn thuê đúng một chiếc xe tải, chất mấy món gia điện với quần áo vào là đã chật cứng. Vì lười chuyển thêm, Cung Dĩ Mạt dứt khoát đem toàn bộ sách nhét hết vào không gian, nhồi đến kín mít. Nào ngờ xe chuyển nhà lại gặp tai nạn giữa đường, còn nàng thì trực tiếp xuyên qua.
Thế là, ngoài một ít đồ dã ngoại, thuốc men linh tinh, trong không gian của nàng… toàn là sách! Tất cả đều là sách!
Kiếp trước ở Vân Đỉnh Sơn bái sư học nghệ, lúc rảnh rỗi nàng cũng từng đọc không ít sách. Chỉ là về sau xuống núi, vì Cung Triệt, có một lần nàng lén thay hắn vận chuyển binh khí, phải dọn hết sách trong không gian ra ngoài. Sau đó vương phủ gặp đại hỏa, sách vở cháy rụi, nàng còn tiếc nuối một thời gian. Không ngờ nay trọng sinh trở lại, đống sách ấy cũng theo về.
Cung Dĩ Mạt bĩu môi. Nếu sớm biết sẽ xuyên qua, nàng nhất định phải kiếm mấy khẩu súng mang theo mới được!
Dù sao thì, đám sách này phần lớn cũng rất thực dụng. Người bạn kia của nàng cái gì cũng thích học, đủ mọi lĩnh vực, nên tàng thư vô cùng tạp nham. Cũng nhờ những cuốn sách ấy mà kiếp trước nàng mới có thể giúp Cung Triệt được rất nhiều. Nhưng chính vì nàng mang theo quá nhiều tri thức vượt thời đại sang thế giới này, mới dẫn đến không ít bi kịch.
Ánh mắt Cung Dĩ Mạt trầm xuống, dằn lại những suy nghĩ đó.
Hiện giờ điều khiến nàng đau đầu nhất chính là chuyện dạy dỗ trẻ con. Những thứ của thế giới này, kiếp trước nàng cũng học được đôi chút, nhưng các phương diện khác thì vô cùng hạn chế. Bởi lẽ nàng xưa nay vốn xem thường nền văn minh lạc hậu nơi đây, cũng chẳng rõ người ta thường dạy trẻ nhỏ những gì.
Thôi vậy, cứ bắt đầu từ việc biết chữ trước đã.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Cung Dĩ Mạt phất tay một cái, đồ đạc bày đầy sân lập tức biến mất không còn dấu vết. Nàng trực tiếp nhảy qua tường cung, hạ xuống trước mặt người tới, dọa tiểu cung nữ kia sợ đến tái mặt.