“Ta đã thấy lạ từ sớm rồi. Chúng ta đánh hắn kiểu gì hắn cũng che ngực. Về kiểm tra mới phát hiện thiếu mất một cái đùi gà. Xem ra mấy cái bánh bao trước kia cũng là ngươi trộm nhỉ? Không ngờ hoàng tử hoàng tôn cũng có ngày đi ăn cắp!”
Nói rồi, hắn xé toạc gói giấy dầu. Bên trong chỉ là chút cơm thừa canh cặn, vương vãi khắp đất!
Mấy người nhìn nhau sững sờ. Sao lại thế này? Rõ ràng bọn họ thấy hắn trộm đùi gà mà! Tám phần là đã ăn mất rồi! Nghĩ vậy, bọn chúng lại càng hung hăng, còn giẫm nát gói giấy dầu trên đất thêm mấy lượt.
“Người ta nói rồng sinh rồng, phượng sinh phượng. Thế mà long chủng cho tốt lại đi làm chuyện chuột bọ thế này,” tên đại thái giám đang bóp cổ Cung Quyết cười hiểm ác. “Các ngươi nói xem, nên xử lý thế nào?”
Lập tức có kẻ hùa theo:
“Hì hì, hoặc là giao đùi gà ra đây! Hoặc là… Điện hạ chắc đói lắm rồi nhỉ? Không bằng ăn hết đống đồ dưới đất này đi, chúng ta sẽ không truy cứu nữa!”
Tiểu Cung Quyết như một mảnh giẻ rách bị ném phịch xuống đất. Hắn ho sặc sụa, ngẩng đầu nhìn mấy tên cung nhân đang từng bước áp sát. Trong mắt hắn vừa có quật cường, vừa có sợ hãi. Hắn không hiểu, rõ ràng lúc bị lôi đi đã bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, vì sao bọn chúng còn tìm tới tận cửa?
Mà lúc này, Cung Dĩ Mạt sao còn không hiểu chuyện gì đã xảy ra… Không ngờ mấy ngày nay, người mang đồ ăn tới cho nàng lại chính là hắn. Trong lòng nàng bỗng chốc trĩu nặng.
Nàng tự cho rằng mình đã tận tình tận nghĩa, hạ quyết tâm không dây dưa nữa. Không ngờ đối phương tuổi còn nhỏ như vậy lại biết tri ân báo đáp. Rõ ràng yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn, thế mà vẫn nghĩ cách chăm lo cho nàng…
Đúng lúc ấy, ánh mắt Cung Dĩ Mạt sắc lạnh, nàng nhìn thấy tên đại thái giám cầm đầu lén ra hiệu cho kẻ bên cạnh. Tiểu thái giám kia khẽ gật đầu, bàn tay xoay nhẹ, trong lòng bàn tay đã xuất hiện một cây ngân châm!
Ở nhà bếp, giữa bao ánh mắt, bọn chúng không tiện ra tay. Nhưng lúc này thì khác, chỉ cần chích một châm là xong.
Đó là loại độc dược mới, phải tốn bao công sức mới có được. Người trúng độc nửa tháng sau sẽ đột tử, chết không dấu vết, chẳng ai tra ra được là do đâu mà chết!
Nhìn mấy kẻ đầy ác ý tiến sát lại gần, tiểu Cung Quyết cố gắng kìm nén, không để lộ vẻ sợ hãi. Thế nhưng thân thể nhỏ bé vẫn bất giác co rụt về sau. Hắn mới sáu tuổi, co người lại cũng chỉ thành một đám bé xíu, vậy mà phải một mình đối mặt với từng ấy người lớn mang tâm địa độc ác.
Tiểu thái giám cười to khi thấy ánh mắt cảnh giác của hắn:
“Sợ cái gì? Ăn đi! Ngươi đói lắm rồi phải không? Hay là đã ăn đùi gà no rồi, nên không nuốt nổi nữa?”
Tên tiểu thái giám lén cầm ngân châm ánh mắt lóe hung quang, tiến lên một bước:
“Nếu đã vậy, ta giúp ngươi nôn ra nhé!”
Dứt lời, hắn tung một cước đá thẳng vào bụng tiểu hài tử. Cú đá này nặng đến mức tàn nhẫn!
Tiểu hài tử nhỏ bé khẽ kêu lên một tiếng, thân thể lập tức co rút lại như con tôm, mồ hôi lạnh túa ra trong chớp mắt! Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, tiểu thái giám kia còn vươn tay chộp tới hắn, đầu ngón tay lóe lên hàn quang — chính là cây ngân châm kia!