Quận Vương Đế Tôn Quá Hung Mãnh

Chương 16

Trước Sau

break
Trong lòng Cung Dĩ Mạt dâng lên một trận kinh ngạc. Nàng vội chạy tới mở ra xem, vừa nhìn liền sững sờ — bên trong là một chiếc đùi gà to, nguyên vẹn! Hơn nữa còn ấm nóng, rõ ràng không phải lấy từ hộp cơm, mà là được người kia giấu trong ngực mang tới.

Nhất thời, Cung Dĩ Mạt cảm thấy vô cùng cảm động. Nhìn cách làm việc cẩn thận như vậy, hẳn chỉ là một đứa trẻ, có lẽ là tiểu thái giám mới nhập cung. Nàng muốn tận mắt nhìn xem là ai, chỉ vì tấm lòng thiện lương này, sau này nếu có cơ hội, nàng nhất định sẽ báo đáp.

Nghĩ vậy, nàng liền trèo tường ra ngoài.

Giờ đây, việc trèo tường với nàng đã không còn khó khăn. So với hai tháng trước, quả thật là một trời một vực. Vừa ra ngoài, nàng liền thấy một thân ảnh nhỏ bé khập khiễng rời đi. Cung Dĩ Mạt vội đuổi theo, không ngờ hắn lại rẽ vào chính sân viện sát vách — Hàn Xuân Uyển hoang phế đã nhiều năm.

Cung Dĩ Mạt ngồi xổm ở góc tường cung, được tán cây lớn che khuất, lặng lẽ nhìn xuống… càng nhìn càng thấy quen mắt.

Chỉ thấy nam hài kia vào sân sau, dùng chiếc chậu vỡ mẻ rửa sạch thân thể. Toàn thân hắn lấm lem bùn đất, trên mặt còn có thêm những vết bầm mới, thế nhưng hắn lại rửa ráy vô cùng cẩn thận, rõ ràng là một đứa trẻ ưa sạch sẽ.

Cung Dĩ Mạt nhìn kỹ thêm lần nữa, trong lòng khẽ chấn động.

Là hắn! Sao hắn lại ở ngay sát bên nàng? Chuyện nàng mắc bệnh lao đã truyền đi ầm ĩ như vậy, chẳng lẽ hắn không sợ sao?

Chỉ hai tháng không gặp, tiểu Cung Quyết đã gầy đi trông thấy, gần như chỉ còn da bọc xương. Điều đó càng làm nổi bật đôi mắt to đen như ngọc, nhìn thoáng qua đã khiến người ta giật mình. Không biết hắn đã lăn lộn nơi nào, trên người bẩn thỉu, so với đứa trẻ luôn tự kiềm chế, chỉnh tề trước kia, quả thực như hai người khác hẳn.

Tay chân hắn dường như đều bị thương. Đôi tay nhỏ nhắn phải rất vất vả mới cởi được áo ngoài, để lộ lớp trung y tay áo đã ngắn tới hơn nửa cánh tay, cùng hai cánh tay non nớt gầy gò, chi chít vết thương.

Hắn lấy ra một bộ quần áo trắng tinh khoác lên người. Cung Dĩ Mạt vừa nhìn đã nhận ra — đó chính là chiếc áo choàng dài, đã bị hắn cắt bớt một đoạn, vừa vặn dùng làm áo ngoài.

Thay xong y phục, hắn mới lôi ra một gói giấy nhỏ. Dáng vẻ non nớt mà lại cau mày như người lớn, hẳn bên trong là chút đồ ăn.

Nhìn cảnh này, lòng Cung Dĩ Mạt chợt trĩu xuống. Một đứa trẻ nhỏ tuổi như vậy muốn sống sót trong lãnh cung quả thực quá khó khăn. Nàng cũng không biết, người vừa rồi mang đồ ăn cho mình có phải chính là hắn hay không.

Đúng lúc Cung Dĩ Mạt định xuống hỏi cho ra lẽ, từ xa bỗng có mấy người đi tới. Nàng lại một lần nữa ẩn mình, lặng lẽ quan sát.

Người tới thẳng tay đá văng cổng viện. Chưa kịp để tiểu Cung Quyết phản ứng, đối phương đã túm cổ áo nhấc bổng hắn lên. Tên đại thái giám kia tuổi đã lớn, quanh năm làm việc nặng nên sức tay không nhỏ, chỉ một tay đã siết đến mức tiểu Cung Quyết không thở nổi. Thân thể nhỏ bé bị treo lơ lửng giữa không trung, tay chân hoảng loạn quẫy đạp. Hắn cắn chặt răng, bật ra từng tiếng…


“… Làm càn!”

Một tiếng quát non nớt vừa vang lên, lập tức khiến bốn tên thái giám bật cười ha hả. Trong đó có kẻ the thé giọng, châm chọc:

“Các ngươi nghe xem, hắn còn tưởng mình là hoàng tử đấy! Dám nói chúng ta làm càn!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc