Lời còn chưa dứt, cô đã bị Lục Phong Thiên ngắt ngang: “Ba năm trước, tại một điểm du lịch ở cổ trấn gần đây, cô có gặp cha của Khải Khải không? Lúc đó gương mặt cô có phải bị nổi rất nhiều mụn không?”
Đồng Nguyệt Hân nghe xong, cảm giác như có tiếng sét đánh ngang tai. Dự cảm xấu của cô cuối cùng cũng thành sự thật. Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước, nhưng khi đối diện với người đàn ông này, cô vẫn không thể thốt nên lời.
Nhìn biểu cảm sững sờ của cô, Lục Phong Thiên không cần đợi câu trả lời cũng đã hiểu. Mọi suy đoán của anh hoàn toàn chính xác.
Giọng anh bỗng trở nên dịu dàng, kiên nhẫn giải thích: “Khi đó tôi phải vội vã đi làm nhiệm vụ, chỉ kịp để lại lời nhắn cho cô, nhưng đến lúc quay lại, tôi đã không còn tìm thấy cô nữa.”
Đồng Nguyệt Hân vẫn chưa hoàn hồn. Ở phía xa, Lục Thiên Diệu đang giả vờ rời đi nhưng thực chất vẫn đang chăm chú nghe lén.
Người phụ nữ này thật sự sẽ trở thành em dâu của mình sao?
Thấy Đồng Nguyệt Hân im lặng, Lục Thiên Diệu định bước ra giải vây. Nhưng Đồng Nguyệt Hân đã kịp lấy lại bình tĩnh, cô hít một hơi thật sâu, hiểu rằng chuyện này không thể giấu mãi, liền đáp: “Tôi không sống ở đó, lúc ấy chỉ đi du lịch cùng cha mẹ. Khi tỉnh dậy… tôi vô cùng hoang mang, không hiểu chuyện gì đã xảy ra, cũng không hề thấy lời nhắn nào của anh, nên tôi đã đi tìm cha mẹ mình…”
Lục Phong Thiên hiểu ra mọi chuyện, anh khẽ gật đầu: “Lúc đó tôi đã quá thiếu sót.”
Một cô gái trẻ gặp phải tình huống như vậy, làm sao có thể chú ý đến mảnh giấy anh để lại? Đáng lẽ khi đó anh nên chọn một cách khác chu đáo hơn.
Chuyện này suy cho cùng cũng là lỗi của anh.
“Cũng không quá khó khăn, tôi và Khải Khải sống khá ổn.” Đồng Nguyệt Hân xoa đầu Đồng Minh Khải, giọng nói nhẹ nhàng: “Không phải chịu khổ sở gì, cũng chẳng có ai ức hiếp chúng tôi cả.”
Đồng Nguyệt Hân không hề nói dối, nhờ có Đồng Chí Thiên và Chu Khiết Thiện luôn ở bên cạnh, cô không phải trải qua bất cứ sóng gió nào. Những năm qua, cuộc sống của cô khá bình lặng, chỉ thỉnh thoảng bị vài lời đàm tiếu bên ngoài làm phiền.
Nếu là kiếp trước, có lẽ Đồng Nguyệt Hân sẽ cảm thấy khó chịu, nhưng sau khi trọng sinh, cô đã chẳng còn bận tâm đến những điều đó nữa.
Nhìn thấy biểu cảm của Đồng Nguyệt Hân không giống như đang cố tỏ ra mạnh mẽ, Lục Phong Thiên quan sát trang phục của hai mẹ con, xác nhận rằng họ không phải chịu cảnh thiếu thốn, cảm giác tội lỗi trong lòng anh cũng vơi đi phần nào.
Quãng đường về không quá ngắn, nhưng vì cả hai không biết phải cư xử thế nào cho tự nhiên nên không khí có chút gượng gạo. Đồng Minh Khải dù không nhận ra sự khác thường của người lớn, nhưng vì quá phấn khích khi có thêm một người cha, suốt dọc đường cậu bé không ngừng trò chuyện với Lục Phong Thiên.
Dù mới hai tuổi, Đồng Minh Khải nói năng chưa thực sự mạch lạc, cậu chỉ kể lại những chuyện thú vị mà mình nhớ được, muốn chia sẻ tất cả với cha. Trong lúc Đồng Minh Khải nói, Đồng Nguyệt Hân luôn âm thầm quan sát thái độ của Lục Phong Thiên, cô lo sợ anh sẽ tỏ ra khó chịu giống như Lục Chí Dĩnh trước kia.
Hoặc là, tỏ ra điềm tĩnh nhưng thực chất tâm trí lại để nơi khác.
Nhận ra điều này, Đồng Nguyệt Hân tự giễu chính mình. Hóa ra ở kiếp trước, cô đã sớm biết Lục Chí Dĩnh chẳng hề yêu thương gì Đồng Minh Khải, chỉ vì đủ loại lý do mà cô cứ cố chấp tự lừa dối bản thân. Kết quả, sự nhẫn nhịn của cô chẳng đổi lại được kết cục tốt đẹp nào.