Quân Hôn 80, Một Đêm Say, Một Hoang Thai

Chương 37

Trước Sau

break

Chưa đợi Lục Phong Thiên lên tiếng, Lục Thiên Diệu đã chặn họng: "Anh nói cho em biết, người ta đã sinh con cho em lớn thế này rồi, nếu em dám nói không nhận, không chịu trách nhiệm, đừng nói là ông nội, ngay cả anh cũng phải đánh em, hiểu chưa?"

Lục Phong Thiên liếc nhìn Lục Thiên Diệu, trong lòng vẫn đang cân nhắc.

Lục Thiên Diệu bị ánh mắt đó làm cho hơi chột dạ, hắng giọng một tiếng: "Dù anh đánh không lại em, anh vẫn phải đánh!"

Lục Phong Thiên im lặng. Trước đó anh đã suy nghĩ về vấn đề này, ngồi đây đoán già đoán non cũng chẳng ích gì, chi bằng đi hỏi thẳng Đồng Nguyệt Hân.

Đến khi bị Lục Thiên Diệu lải nhải làm phiền, Lục Phong Thiên mới bình thản đáp: "Tối nay cô ấy sẽ đến đón con, đến lúc đó hỏi là được."

Lục Thiên Diệu ngẩn người, nghĩ lại thấy cũng đúng. Có vẻ mình quá nóng vội rồi.

Anh đành bất lực gãi mũi, bảo đợi đến tối rồi tính tiếp.

Lúc này, Đồng Nguyệt Hân vẫn đang bận rộn trong quán ăn, chưa kịp chuẩn bị tâm lý để nói sự thật với Lục Phong Thiên. Cô không ngờ rằng, khi mình chưa kịp lên tiếng, phía bên kia đã nhận ra điều gì đó bất thường.

Buổi tối khi đến đón con, vẫn như mọi lệ, cô gọi điện đến nhà Lục Phong Thiên từ chốt bảo vệ ở cổng.

Đồng Nguyệt Hân vừa đi vừa thầm cầu nguyện rằng Lục Phong Thiên sẽ không ra ngoài. Nhưng kết quả lại khiến cô thất vọng.

Vừa vòng qua góc cua, cô đã thấy Lục Phong Thiên và Đồng Minh Khải đứng cùng nhau. Cảnh tượng này khiến cô cảm thấy áp lực đè nặng. Khi hai người đứng riêng lẻ thì không sao, nhưng khi đứng cạnh nhau, họ giống như hai giọt nước!

Nhìn thấy Lục Phong Thiên, cô như nhìn thấy phiên bản phóng to của con trai mình! Người khác có thể chỉ thấy Đồng Minh Khải có nét giống Lục Phong Thiên, nhưng Đồng Nguyệt Hân biết rõ, Lục Phong Thiên hiện tại chính là bản sao của con trai cô khi bước vào tuổi hai mươi!

Cô cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn trong đầu, bước nhanh về phía hai người họ. Đồng Minh Khải chẳng hề hay biết mẹ mình đang trải qua tâm trạng gì, cậu bé chỉ thấy hôm nay được chơi đùa ở nhà Lục Miêu Miêu thật sự rất vui. Thấy mẹ đến đón, cậu ngoan ngoãn gửi lời cảm ơn đến Lục Phong Thiên cùng Lục Thiên Diệu.

Đến lúc này, Đồng Nguyệt Hân mới để ý thấy Lục Thiên Diệu cũng đang đứng đó. Cô nhớ lại lần chạm mặt anh ta ở cổng trường mẫu giáo, khi đó anh ta được giới thiệu là cha của Lục Miêu Miêu. Vì vậy, cô lên tiếng cảm ơn một cách lịch thiệp: “Cảm ơn các anh đã trông chừng Khải Khải giúp tôi hôm nay.”

“Chuyện nhỏ thôi mà.” Lục Thiên Diệu mỉm cười, ánh mắt anh ta khẽ lướt qua Đồng Nguyệt Hân với vẻ dò xét nhưng không nói thêm lời nào. Có những chuyện, tốt nhất nên để Lục Phong Thiên tự mình giải quyết.

Cái nhìn đó khiến Đồng Nguyệt Hân cảm thấy sống lưng lạnh toát, cô vội vàng tiếp lời: “Hôm nay Khải Khải đã làm phiền các anh quá rồi.”

“Không hề phiền.” Lục Phong Thiên bất ngờ lên tiếng, anh không hề có ý định xã giao thêm mà đi thẳng vào vấn đề: “Tôi có một thắc mắc muốn hỏi cô.”

Thấy em trai muốn làm rõ mọi chuyện, Lục Thiên Diệu không muốn cản trở, anh bế Lục Miêu Miêu vào trong nhà: “Nếu hai người cần nói chuyện riêng, tôi đưa Miêu Miêu vào trước đây. Cứ thong thả mà trò chuyện, không cần phải vội.”

Đồng Nguyệt Hân: “…”

Chẳng hiểu sao, trong lòng cô bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

“Tôi còn có việc bận, tôi phải…”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương