Quân Hôn 80, Một Đêm Say, Một Hoang Thai

Chương 33

Trước Sau

break

Người lính gác nhìn Đồng Nguyệt Hân, rồi nhìn sang Đồng Minh Khải, sau đó lại nhìn tờ giấy, biểu cảm trở nên vô cùng khó hiểu. Tên đúng, địa chỉ cũng chính là nhà của Đoàn trưởng Lục Phong Thiên, nhưng… Người lính lại nhìn hai mẹ con, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Đồng Nguyệt Hân khẽ ho một tiếng: “Đồng chí, có vấn đề gì sao?”

“Không, không có gì. Hai người đợi chút, tôi vào gọi điện xác nhận, không vấn đề gì sẽ cho vào ngay.” Người lính vội thu lại sự chú ý, cười nói.

Trong trạm gác có điện thoại, anh ta gọi vào trong, phía nhà họ Lục nhanh chóng xác nhận sự việc, còn nhắc đến tên Đồng Minh Khải. Sau khi đôi bên xác nhận, người lính cười bảo: “Được rồi, hai người có thể vào. À, đồng chí, cô là gì của Đoàn trưởng Lục vậy?”

Đồng Nguyệt Hân cảm thấy chột dạ, chưa kịp lên tiếng thì đã nghe tiếng quát vọng ra từ chiếc điện thoại chưa kịp gác máy. Người lính như bị dọa, vội thu lại lời nói, quay sang bảo cô: “Không sao đâu, coi như tôi nhiều chuyện. Hai người cứ đi vào từ đây, rẽ phải, đi vài bước là tới.”

Đồng Nguyệt Hân gật đầu cảm ơn rồi bước vào. Người lính vẫn chưa kết thúc cuộc gọi, ấm ức nói với Lục Phong Thiên ở đầu dây bên kia: “Đoàn trưởng, thật sự không phải tôi trêu chọc nữ đồng chí đó, nhưng đứa bé kia trông giống anh quá, tôi chỉ tò mò nên mới hỏi thử thôi mà…”

Lục Phong Thiên nghiêm giọng: “Đi tuần tra đi!”

Ngay khi cuộc điện thoại kết thúc, Lục Phong Thiên không vội vã rời đi mà rơi vào trạng thái trầm tư.

Người canh gác cổng hôm nay là cấp dưới của anh, những lời người đó nói chắc chắn không phải là chuyện đùa, nhưng tại sao lại khẳng định đứa trẻ kia có nét giống anh đến thế? Lúc trước khi Lục Miêu Miêu nhắc đến sự tương đồng này, anh hoàn toàn không để tâm. Thế nhưng, tối qua khi Lục Thiên Diệu trở về, anh trai anh cứ liên tục lải nhải về việc đứa bé ấy giống anh như đúc, còn ép anh phải đi xác minh xem đó có phải là con ruột hay không. Ban đầu, Lục Phong Thiên chỉ nghĩ anh trai mình vì quá sốt ruột chuyện hôn nhân của anh nên mới nói năng hồ đồ, nhưng giờ đây…

Tại sao ngay cả cấp dưới cũng có cùng nhận định đó? Chẳng lẽ, bọn họ thực sự giống nhau đến vậy sao?

Lục Phong Thiên còn chưa kịp tìm ra câu trả lời thì đã thấy Lục Miêu Miêu từ trong nhà chạy vụt ra, vẻ mặt hớn hở đón chờ bạn nhỏ của mình. Anh tạm gác lại những suy nghĩ ngổn ngang, lập tức sải bước theo sau và lên tiếng: “Miêu Miêu, dừng lại đã, chú đi cùng con.”

Lục Miêu Miêu khựng lại, quay đầu nhìn Lục Phong Thiên với nụ cười tinh quái: “Chú ơi, con đã bảo là chú thích dì ấy mà, có đúng không nào?”

“Đừng có nói linh tinh.” Lục Phong Thiên gõ nhẹ lên đầu cô bé, cố tìm một lý do hợp tình hợp lý: “Cha mẹ con không có nhà, người lớn trong nhà phải ra chào hỏi khách khứa chứ.”

Lục Miêu Miêu không mảy may nghi ngờ, lại chạy ra phía cổng, háo hức đứng đợi.

Về phía Đồng Nguyệt Hân, cô đang đi theo hướng người lính chỉ dẫn, trong đầu không ngừng tính toán. Cô thừa hiểu tại sao người lính kia lại đặt câu hỏi như vậy, và cô cũng biết rằng bí mật này khó lòng che giấu được lâu. Thế nhưng… cô vẫn chưa biết phải đối diện với Lục Phong Thiên ra sao!

Quãng đường không quá xa, dù Đồng Nguyệt Hân cố tình đi chậm lại thì cũng nhanh chóng đặt chân đến cửa nhà họ Lục.

Từ xa, cô đã trông thấy Lục Miêu Miêu trong bộ đồ xinh xắn đang đứng đợi, và người đàn ông đứng cạnh cô bé không phải Lục Thiên Diệu, mà chính là Lục Phong Thiên.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương