Quân Hôn 80, Một Đêm Say, Một Hoang Thai

Chương 32

Trước Sau

break

“Mẹ, cẩn thận ạ.”

Đồng Minh Khải bất ngờ lên tiếng, nắm chặt tay Đồng Nguyệt Hân, lo âu hỏi: “Mẹ, mẹ mệt lắm sao?”

Đồng Nguyệt Hân bừng tỉnh, tránh khỏi chướng ngại vật phía trước, vội lắc đầu: “Không đâu, mẹ chỉ đang mải suy nghĩ chút chuyện thôi. Đi thôi, sắp về đến nhà rồi.”

Đồng Minh Khải vẫn giữ vẻ lo lắng, như thể còn điều gì muốn thổ lộ. Trẻ con vốn chẳng giấu được tâm tư, Đồng Nguyệt Hân tạm gác lại những suy nghĩ vẩn vơ, nhanh chóng nhận ra sự khác lạ của con trai. Cô nhẹ nhàng xoa đầu, kiên nhẫn hỏi: “Khải Khải, có chuyện gì thế con?”

Đồng Minh Khải lộ vẻ bối rối, sau khi được hỏi lại lần nữa, cậu bé mới ngập ngừng, lí nhí: “Hôm nay Miêu Miêu bảo, muốn mời con cuối tuần đến nhà bạn ấy chơi ạ.”

Dù vẫn còn canh cánh chuyện của Lục Phong Thiên, nhưng trước lời mời này, Đồng Nguyệt Hân không chút do dự: “Đó là chuyện tốt mà, bạn tốt mời thì con nên đi. Con đã nhận lời chưa? Cuối tuần mẹ sẽ đưa con qua.”

Chẳng ngờ, Đồng Minh Khải lại tỏ vẻ khó xử: “Nhưng mẹ và bà ngoại bận rộn quá, con muốn ở lại phụ giúp mọi người.”

Đồng Nguyệt Hân bật cười, xoa đầu con, dịu dàng bảo: “Việc của người lớn cứ để mẹ và bà ngoại lo. Miêu Miêu là người bạn đầu tiên của con ở trường mẫu giáo, bạn đã mời thì con phải đến chơi chứ, đúng không? Cuối tuần mẹ sẽ đưa con đi.”

Đồng Minh Khải vẫn tỏ vẻ ấm ức, dường như vừa muốn đi chơi, lại vừa muốn ở nhà giúp đỡ mẹ. Cuối cùng, Đồng Nguyệt Hân không nhịn được cười: “Quyết định vậy nhé, con cứ xin địa chỉ nhà Miêu Miêu, đến lúc đó mẹ sẽ đưa con qua.”

Trẻ con mà, cứ vô tư chơi đùa là tốt nhất, chẳng cần bận tâm nhiều. Đồng Nguyệt Hân véo nhẹ má Đồng Minh Khải, cười nói: “Mẹ và bà ngoại không bận đến mức đó đâu, ở quán còn có người khác hỗ trợ nữa mà. Nhiệm vụ của Khải Khải bây giờ là ăn ngon, mau lớn và vui vẻ chơi cùng bạn bè, như thế đã là giúp mẹ nhiều lắm rồi, con hiểu chưa?”

Đồng Minh Khải làm sao cưỡng lại được sự dỗ dành của mẹ? Cậu bé nhanh chóng trút bỏ nỗi băn khoăn, vui vẻ đồng ý cuối tuần sẽ đến nhà Miêu Miêu.

Chủ nhật hôm ấy, dù không phải đến trường nhưng Đồng Minh Khải vẫn dậy từ rất sớm, tự mình mặc quần áo chỉnh tề. Đồng Nguyệt Hân báo với Chu Khiết Thiện một tiếng rồi đưa con đến nhà Lục Miêu Miêu. Cầm tờ địa chỉ mà Đồng Minh Khải lấy được hôm qua, cô vừa tìm đường vừa trầm trồ trước nét chữ đẹp đẽ trên đó. Chắc chắn đây là nét chữ của người lớn, mạnh mẽ và đầy khí chất. Đồng Minh Khải cũng gật đầu tán thưởng: “Đẹp thật mẹ nhỉ! Sau này con cũng muốn viết chữ đẹp như thế!”

Đồng Nguyệt Hân cười xoa đầu con: “Được, vậy Khải Khải phải cố gắng nhé.”

Hai mẹ con vừa trò chuyện vừa tìm đường, chẳng mấy chốc đã tới nơi, nhưng địa điểm lại là… Đồng Nguyệt Hân nhìn khu quân đội trước mắt với ánh mắt phức tạp, liên tưởng đến bộ quân phục của Lục Phong Thiên, cô dường như đã hiểu ra điều gì đó. Sự xuất hiện của hai người tại khu vực quân sự quá đỗi nổi bật, lại là người lạ nên nhanh chóng có người tiến lại hỏi: “Đồng chí, cô đến đây có việc gì, tìm ai vậy?”

Đồng Nguyệt Hân hoàn hồn, vội cười đáp: “Con trai tôi đến tìm bạn chơi, đây là địa chỉ bạn thằng bé gửi. Đồng chí xem giúp tôi với.”

“Bạn học sao?” Người đó nhận tờ giấy, hỏi tiếp: “Bạn học của cậu bé này tên gì?”

“Lục Miêu Miêu.” Đồng Nguyệt Hân đáp ngay.

Chẳng ngờ, người kia ngẩng đầu lên hỏi lại: “Ai cơ?”

“Lục Miêu Miêu.” Cô lặp lại lần nữa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương