Lê An Lạc đảo mắt một cái: "Nếu phải kết hôn với anh, tôi thà xuống nông thôn còn hơn. Tránh ra, đừng cản đường tôi."
Nói xong, cô trực tiếp đẩy anh ta tránh ra rồi đi thẳng ra ngoài, không thèm để ý đến những lời la lối "đừng có hối hận" của anh ta ở phía sau.
Ra khỏi nhà hàng quốc doanh, cô cũng không đi dạo đâu nữa mà về thẳng khu nhà tập thể của viện nghiên cứu.
Cô đã xuyên không đến đây được ba ngày.
Vốn dĩ khi ở thế kỷ 22, cô vừa mới tốt nghiệp thạc sĩ, thi đỗ công chức, phỏng vấn thành công, sắp có một công việc ổn định.
Ai ngờ lúc cô đang đi trên đường thì điện thoại có tin nhắn đến, cô cúi đầu nhắn tin trả lời, thế là trong thoáng chốc cô đã bị một chiếc xe điện nhỏ tông phải.
Theo lý mà nói, bị chiếc xe đó tông một cái cũng không phải chuyện gì to tát, lúc đó cô chỉ cảm thấy hơi choáng váng, đến khi tỉnh lại thì đã ở địa phủ.
Cô bị xe điện tông thẳng xuống địa phủ, nghĩ thôi đã thấy hoang đường.
Sau này cô mới biết, hóa ra là do quỷ sai mới nhậm chức, nghiệp vụ chưa thành thạo nên đã bắt nhầm người. Cô đúng là một kẻ xui xẻo!
Tuổi thọ của cô chưa hết, mà thế giới hiện đại cũng không thể quay về, cuối cùng không còn cách nào khác, cô đành phải xuyên không đến một thế giới song song.
Ai mà ngờ cô lại bị ném đến thập niên bảy mươi, thời kỳ thiếu ăn thiếu mặc.
Nhưng may là ở thế giới hiện đại cô cũng không có gì vướng bận, hơn nữa, Diêm Vương cũng đã đền bù nên cô cũng không thiệt thòi gì.
Nguyên chủ còn hai tháng nữa là tròn mười chín tuổi, tính ra cô còn được trẻ ra mười tuổi!
Bây giờ là tháng 5 năm 1970, nguyên chủ cũng tên là Lê An Lạc, mang ý nghĩa bình an, vui vẻ, gửi gắm lời chúc phúc của cha mẹ dành cho cô.
Cha mẹ nguyên chủ đều là nhà nghiên cứu vũ khí. Hai người sinh được một cặp song sinh long phụng, nên nguyên chủ còn có một người em trai tên là Lê An Khang.
Lúc mới sinh, nguyên chủ bị suy dinh dưỡng, sức khỏe không tốt. Vì bà ngoại cô biết Đông y nên cô được gửi về quê sống cùng bà.
Dưới sự chăm sóc tận tình của bà ngoại, sức khỏe của nguyên chủ đã sớm bình thường trở lại. Hơn nữa, nguyên chủ rất thông minh, ngoài Đông y ra, cô còn học được rất nhiều thứ từ bà ngoại.
Sau này, khi nguyên chủ mười hai tuổi, cha mẹ cô được cử ra nước ngoài học tập, nên họ cũng mang cô đi cùng.
Ở nước ngoài, nguyên chủ học về Tây y, thời gian rảnh rỗi thì học vẽ.
Vì lý do sức khỏe hồi nhỏ, nguyên chủ phải đi học muộn hơn em trai một năm, nên khi ở nước ngoài, em trai cũng đã tốt nghiệp đại học trước cô.
Sau đó, em trai cô liền về nước trước và vào viện nghiên cứu ở Đại Tây Bắc để học tập.
Còn nguyên chủ thì cùng cha mẹ trở về sau, suốt sáu tháng sau khi trở về, cô vẫn còn thất nghiệp.
Cách đây không lâu, cán bộ khu phố đã vận động những người ở nhà không có việc làm phải xuống nông thôn. Trong nhà chỉ có một mình nguyên chủ là đủ điều kiện.
Bây giờ tìm việc rất khó, dù cô đã có bằng tốt nghiệp cấp ba ở trong nước.
Vì vậy, bây giờ trước mặt cô chỉ có hai con đường, một là lấy chồng, hai là xuống nông thôn.
Xuống nông thôn là không thể nào, cô không chịu được khổ. Hơn nữa, lúc ở địa phủ, Diêm Vương cũng đã nói sẽ đền bù cho cô một người đàn ông xuất sắc.