Quân Hôn 70: Theo Chồng Về Doanh Trại, Cô Liên Tục Mang Thai

Chương 1: Xuyên không, đi xem mắt

Trước Sau

break

Năm 1970, ở Hải Thành, tại nhà hàng quốc doanh.

Lê An Lạc nhìn người đàn ông mặc bộ đồng phục công nhân màu xanh đậm ngồi đối diện, mặt anh ta đầy tàn nhang, trán hói bóng loáng.

Nếu cô ngồi thẳng lưng lên còn có thể thấy được phần phía trên đỉnh đầu của đối phương. Khóe miệng cô không kìm được mà giật giật mấy cái.

Anh ta còn không ngừng vang lên những lời nói khiến cô chỉ muốn đấm cho anh ta một trận.

"Mẹ anh nói, sau khi chúng ta kết hôn, lương của anh đều phải giao cho bà ấy, bà ấy sẽ giữ giúp, để tránh chúng ta tiêu xài hoang phí."

"Sau khi kết hôn, anh đi làm bên ngoài, em ở nhà không có việc gì thì phải dọn dẹp nhà cửa cho sạch sẽ, làm việc nhà phải siêng năng, đừng để người khác phải nhắc nhở."

"Còn nữa, mẹ anh già rồi, em phải chiều bà ấy một chút, chuyện gì cũng phải nghe lời bà ấy, không được cãi lại. Anh chỉ có một người mẹ này thôi, bà ấy nuôi anh lớn đến từng này tuổi cũng không dễ dàng gì."

"Về chuyện con cái, nhà anh chỉ có mình anh là con trai, sau khi chúng ta kết hôn, em phải sinh cho anh mấy đứa con, và nhất định phải có con trai để nối dõi tông đường, để mẹ anh được bế cháu trai bụ bẫm."

"Mẹ anh còn nói, em gả vào nhà anh thì chính là người của nhà anh rồi, phải biết giữ khoảng cách với nhà mẹ đẻ, càng không được mang đồ của nhà anh về nhà mẹ đẻ, không có việc gì thì cũng đừng về."

"Còn..."

Lê An Lạc nghe đến ù cả tai, cô nhìn người đàn ông đối diện vẫn đang thao thao bất tuyệt, hai nắm tay cô không kìm được mà siết chặt lại.

Sau đó, cô đột ngột đứng dậy, đập mạnh tay xuống bàn để cắt ngang lời nói của anh ta, điều này thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Bây giờ tuy chưa đến giờ cơm, nhưng trong nhà hàng cũng có không ít người.

"Mẹ anh nói, mẹ anh nói, lúc nào cũng mẹ anh, mẹ anh, rời khỏi mẹ là anh không sống được à?"

Ánh mắt Lê An Lạc lộ rõ vẻ chán ghét nhìn người đàn ông, cô tiếp tục xả một tràng: "Có phải từ nhỏ đến lớn anh chưa từng soi gương không? Anh nhìn lại mình xem, mắt híp, mồm rộng, mũi tẹt, trán hói, người thì lùn. Trai xấu tôi gặp nhiều rồi, nhưng xấu như anh mà còn tự tin được như vậy thì đây là lần đầu tiên tôi thấy đấy."

"Cái gì cũng nghe lời mẹ anh, sao thế? Mẹ anh là Thái hoàng thái hậu à?"

"Anh nghe lời mẹ anh như vậy thì còn đi xem mắt làm gì, kết hôn làm gì? Cứ sống nốt nửa đời còn lại với mẹ anh đi, đỡ phải ra ngoài làm hại người khác."

Có người xung quanh bật cười thành tiếng.

Người đàn ông nghe vậy thì tức đến run người, như thể bị sỉ nhục nặng nề. Khi nghe Lê An Lạc nói mẹ anh ta là Thái hoàng thái hậu thì mồ hôi lạnh túa ra, xưng hô cũng thay đổi:

"Cô, cô đừng có nói bậy, nhà chúng tôi là gia đình công nhân vẻ vang. Còn nữa, nếu không phải thấy cô xinh đẹp, lại tốt nghiệp cấp ba thì tôi cũng không thèm đến xem mắt cô đâu, cô đừng có mà không biết điều."

Nói rồi, sự tự tin của anh ta lại trỗi dậy: "Lê An Lạc, tôi khuyên cô nên suy nghĩ cho kỹ, tôi là người có việc làm, lại còn là công nhân chính thức, cô gả cho tôi thì không cần lo ăn uống, lại không phải xuống nông thôn."

"Người như cô chân yếu tay mềm, nếu xuống nông thôn làm ruộng thì không chết đói đã là may lắm rồi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương