Quân Hôn 70: Gả Cho Anh Bộ Đội Liệt Giường, Được Cưng Chiều Đến Phát Khóc

Chương 19

Trước Sau

break

Nhưng sự lúng túng không thể giải quyết được vấn đề, Lục Kiến Hoa đành cắn răng nói: "Được... An An, em giúp anh đi."

May mà kiếp trước Tống An An là một bác sĩ ngoại khoa.

Đừng nói là cởi quần cho bệnh nhân, ngay cả phần bên dưới cô cũng đã nhìn thấy không ít lần.

Trong mắt bác sĩ không phân biệt nam nữ, nên dù cô có nhìn thấy bộ phận nhạy cảm của bệnh nhân, trong đầu cũng sẽ không nảy sinh bất kỳ suy nghĩ không đứng đắn nào.

So với sự bình tĩnh của Tống An An, Lục Kiến Hoa căng thẳng hơn rất nhiều.

Khi bàn tay nhỏ bé của Tống An An mò mẫm tới cởi quần cho anh, anh hận không thể đào lỗ chui xuống đất.

Nhưng sau khi giúp Lục Kiến Hoa cởi quần xong, Tống An An thầm kinh hô trong lòng, đúng là một "bảo bối" đáng gờm.

Tống An An không kìm được mà nhìn thêm vài lần.

Đối với một "gái ế" lớn tuổi như cô, sức cám dỗ của Lục Kiến Hoa quả thực không hề nhỏ.

Trong đầu cô bắt đầu hiện lên vô số hình ảnh, Tống An An vội vàng ép bản thân dập tắt những suy nghĩ ấy.

Không được nghĩ, không được nghĩ, nếu không lỡ như không nhịn được, Lục Kiến Hoa sẽ phải hứng chịu sự "tàn phá" của cô mất.

Sau khi đỡ Lục Kiến Hoa ngồi xuống bô vệ sinh, Tống An An ho nhẹ một tiếng: "Khụ khụ, anh cứ giải quyết nỗi buồn trước đi, xong xuôi thì gọi em một tiếng."

Cứ nhìn chằm chằm người ta đi vệ sinh thì kỳ cục lắm.

Nếu lúc cô đi vệ sinh mà có người ở bên cạnh thì cô cũng chẳng thể nào đi nổi, chắc chắn là Lục Kiến Hoa cũng thế thôi.

Lục Kiến Hoa đỏ mặt ừ một tiếng.

Sau đó Tống An An bước ra ngoài, đợi Lục Kiến Hoa giải quyết xong xuôi mới đi vào.

Sau khi đỡ Lục Kiến Hoa nằm lại lên giường, Tống An An mang bô vệ sinh đi rửa sạch sẽ.

Tiếp đó cô đi vào bếp, đun một nồi nước nóng.

Nước đun xong, Tống An An bưng một chậu nước ấm bước vào phòng.

"Lục Kiến Hoa, em lau người cho anh nhé."

Ban đầu Lục Kiến Hoa còn hơi ngại ngùng.

Nhưng nghĩ lại thì nơi thầm kín nhất của mình cũng đã bị Tống An An nhìn thấy hết rồi, còn gì nữa đâu mà phải xấu hổ?

Người ta là con gái còn chưa nói gì, anh là một thằng đàn ông to xác thì điệu bộ làm giá cái nỗi gì.

Lục Kiến Hoa gật đầu: "Được, An An, làm phiền em rồi."

Tống An An xua tay: "Không phiền đâu."

Vừa nói, Tống An An vừa giúp Lục Kiến Hoa cởi áo ra.

Dù đã nằm liệt giường ở nhà suốt nửa năm, nhưng cơ bắp trên ngực và bụng của Lục Kiến Hoa vẫn chưa hề teo đi hoàn toàn.

Vóc dáng của người đàn ông này quả thực rất đẹp.

Đối diện với thân hình nhường này, Tống An An lại bắt đầu muốn chảy nước dãi.

Ôi, tội lỗi, tội lỗi quá.

Không thể trách cô quá háo sắc, chỉ có thể trách Lục Kiến Hoa trông quá mức hấp dẫn.

Một người đàn ông cực phẩm như Lục Kiến Hoa, nếu không phải vì đôi chân bị liệt, thì chắc chắn là chẳng đến lượt cô nhặt được món hời này đâu.

Tống An An nhúng khăn vào nước, sau đó giúp Lục Kiến Hoa lau sạch sẽ khắp người từ trên xuống dưới.

Sau khi được lau người, Lục Kiến Hoa lập tức cảm thấy toàn thân sảng khoái hơn hẳn.

Trước kia khi còn ở trong quân đội, vì ngày nào cũng phải huấn luyện nên về cơ bản anh đều tắm rửa mỗi ngày.

Về đến nhà, ước chừng cả chục ngày nửa tháng anh mới được tắm một lần.

Đối với một người ưa sạch sẽ như Lục Kiến Hoa, điều này hiển nhiên là có chút khó chịu.

Nhưng cũng hết cách rồi, người nhà chăm sóc anh đã rất vất vả, anh không thể đòi hỏi quá nhiều.

Hơn nữa quan niệm vệ sinh của người nhà quê vốn dĩ đã không tốt lắm, chính bản thân người nhà họ Lục còn chẳng tắm rửa thường xuyên, chứ đừng nói đến chuyện tắm giúp anh.

Lục Kiến Hoa cảm thấy có vợ vào quả nhiên là khác biệt.

Hóa ra những người thân ruột thịt trong nhà họ Lục đều không bằng Tống An An, người vợ mới cưới này.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương