Quân Hôn 70: Gả Cho Anh Bộ Đội Liệt Giường, Được Cưng Chiều Đến Phát Khóc

Chương 18

Trước Sau

break

Nồi niêu xoong chảo trong nhà đều cần phải sắm sửa lại.

Chưa nói đến thứ khác, phích nước nóng chắc chắn là phải mua một cái chứ?

Nếu không, lúc cần nước nóng lại phải lật đật nhóm bếp đun.

Hơn nữa bát đũa trong nhà đều đã sứt mẻ, Tống An An cảm thấy vẫn nên mua vài cái mới.

Đáng tiếc trong tay cô không có tem phiếu.

Ở thời đại này, mua đồ chỉ có tiền thôi thì không được, bắt buộc phải có tem phiếu.

Mua vải cần phiếu vải, mua phích nước nóng và nồi sắt đều cần phiếu công nghiệp.

Không có tem phiếu, nếu thật sự hết cách, cô sẽ dùng điện thoại đặt mua chút thịt, sau đó lấy ra từ căn nhà trong không gian.

Ở thời đại này, thịt chắc chắn là đồ tốt.

Dùng thịt để đổi phiếu vải, đổi phiếu công nghiệp chắc chắn là vô cùng dễ dàng.

Phích nước nóng, vải vóc cô cũng có thể đặt mua qua điện thoại, chỉ là những món đồ phù hợp với kiểu dáng của thời đại này e rằng không dễ mua.

Nghĩ đến điều này, Tống An An liền nói với Lục Kiến Hoa: "Lục Kiến Hoa, ngày mai em muốn lên huyện thành một chuyến để mua chút đồ sắm sửa cho gia đình, có được không anh?"

Lục Kiến Hoa đáp lời: "Đương nhiên là được, An An, anh đã nói rồi, sau này em sẽ làm chủ cái nhà này, em muốn làm gì thì cứ làm."

Tống An An nói: "Anh là người đàn ông của em, chuyện trong nhà dù sao cũng phải bàn bạc với anh một tiếng chứ."

Tống An An cảm thấy sự tôn trọng phải đến từ hai phía.

Lục Kiến Hoa tôn trọng cô, để cô làm chủ trong gia đình này, cô cũng phải tôn trọng anh như vậy.

Lục Kiến Hoa rất thích nghe câu nói này của Tống An An, khóe môi anh nở một nụ cười nhạt.

Khoảnh khắc này, anh cảm thấy người vợ của mình càng thêm chân thực.

Anh là người đàn ông của cô!

Tống An An thấy Lục Kiến Hoa mỉm cười, nhất thời bị khuôn mặt điển trai này mê hoặc đến mức không thể rời mắt.

"Lục Kiến Hoa, lúc anh cười lên trông rất đẹp, sau này anh nhất định phải cười nhiều vào nhé."

Bị Tống An An nói như vậy, Lục Kiến Hoa ngược lại đỏ bừng mặt.

Trước kia khi Lục Kiến Hoa còn ở quân đội, ai mà không biết anh là Diêm Vương mặt lạnh.

Anh rất ít khi cười, nên đây là lần đầu tiên có người khen anh cười đẹp.

Thấy Lục Kiến Hoa đỏ mặt, Tống An An càng cảm thán, người đàn ông này thật sự rất ngây thơ.

Tống An An dọn dẹp nhà cửa xong, định đi đun chút nước nóng để lau người cho Lục Kiến Hoa.

Lục Kiến Hoa không thể xuống giường vận động, cơ thể càng cần được giữ gìn sạch sẽ thoáng mát, nếu không sẽ rất dễ bị lở loét.

Lục Kiến Hoa đột nhiên gọi cô lại.

"An An, đợi một chút, anh..."

Lục Kiến Hoa vừa nói, khuôn mặt lại càng đỏ bừng hơn.

Tống An An khó hiểu nhìn Lục Kiến Hoa, dò hỏi: "Sao thế? Anh muốn làm gì?"

Tuy Lục Kiến Hoa rất ngại mở lời, nhưng lúc này anh không thể không nói.

"An An, anh muốn đi vệ sinh một chút, em có thể đỡ anh một tay được không?"

Sau khi biết ý định của Lục Kiến Hoa, Tống An An mới hiểu được nguyên nhân khiến anh chàng này bối rối.

Hai người thực ra vẫn chưa thân thiết, nhờ cô làm chuyện này quả thật rất ngại.

Tống An An nói: "Được, anh đợi một chút, em đi lấy bô vệ sinh cho anh."

Nói xong, Tống An An liền đi ra ngoài, lấy thùng vệ sinh tới cho Lục Kiến Hoa.

Sau đó, Lục Kiến Hoa được Tống An An dìu một bên, bên còn lại tự dùng nạng chống đỡ cơ thể, mới miễn cưỡng đi đến trước thùng vệ sinh.

"Em giúp anh cởi quần, hay là anh tự cởi?

Anh tự cởi chắc chắn là không tiện đâu nhỉ?

Không bằng để em giúp anh nhé?"

Tống An An vừa hỏi vậy, mặt Lục Kiến Hoa đã đỏ bừng đến mức sắp rỉ máu.

Trước kia đều là mấy người anh trai giúp anh, đàn ông con trai với nhau, cộng thêm lại là anh em ruột thịt, nên không có gì phải ngại ngùng.

Nhưng Tống An An thì khác.

Trước kia anh rất ít khi tiếp xúc với phụ nữ, dù bây giờ Tống An An đã là vợ anh, Lục Kiến Hoa vẫn cảm thấy lúng túng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương