Quân Hôn 60: Xuyên Về Thời Đói Kém Nhưng Tôi Có Hệ Thống Nông Sản

Chương 6: Kiếm tiền 2

Trước Sau

break

Đầu giờ chiều, đợi mọi người ra đồng hết Liễu Nhân Nhân mới đội mũ rơm, xách giỏ đi ra ngoài đào rau dại.

Hai ngày nay được nghỉ ngơi, cô phải tranh thủ đào thật nhiều rau bán cho hệ thống để kiếm chút vốn liếng. Nếu có tiền dằn túi thì thi thoảng cô có thể lén mua chút đồ ăn ngon bồi bổ.

Nghĩ đến chế độ ăn uống kham khổ của nguyên chủ, Liễu Nhân Nhân cảm thấy không sao nuốt trôi, càng không thể chịu đựng được cảnh ngày nào cũng ăn uống khô khan như vậy.

Cả một buổi chiều Liễu Nhân Nhân cặm cụi đào bới trên núi, mãi đến khi mặt trời sắp lặn xuống núi mới chịu quay về.

Thu hoạch cũng khá khẩm, ngoài rau dại, Liễu Nhân Nhân còn hái được kha khá nấm rừng.

Trừ lại những thứ để trong giỏ nhằm che mắt, tất cả đều được Liễu Nhân Nhân bán hết cho hệ thống. Số dư tài khoản cũng theo đó nhảy vọt từ ba mươi lăm đồng lên hai trăm tám mươi đồng.

Nếu không phải vì trời đã tối sầm thì Liễu Nhân Nhân vẫn chưa muốn về nhà.

Màn đêm buông xuống, thôn quê chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Thời buổi này không điện thoại, không tivi, ở nông thôn thậm chí còn chưa có điện, mọi người ăn tối xong là lên giường đi ngủ ngay.

Kiếp trước Liễu Nhân Nhân vốn là một "cú đêm", bây giờ bắt đi ngủ sớm như vậy, cô nằm trên giường trằn trọc mãi không sao chợp mắt.

Không ngủ được thì dễ sinh suy nghĩ lung tung. Nói thật, đầu óc Liễu Nhân Nhân bây giờ rối như tơ vò.

Có lẽ cô phải suy tính thật kỹ xem những ngày tháng sau này sẽ sống như thế nào.

Nhà họ Liễu này, thực tâm mà nói, trừ chị dâu hai ra thì những người khác đối xử với cô đều rất tốt. Nhưng tình thân không chịu nổi sự mài mòn của cơm áo gạo tiền.

Khương Thúy Hoa có thể che chở cô một thời gian, nhưng không thể bao bọc cô cả đời.

Một khi mâu thuẫn nổ ra, những trận cãi vã ập đến, dù tình cảm có tốt đến đâu thì một ngày nào đó cũng sẽ tiêu tan thành mây khói.

Nhưng Liễu Nhân Nhân lại rơi vào bế tắc.

Không ở nhà họ Liễu thì cô biết đi đâu về đâu? Thời đại này muốn đi ra ngoài đều phải có thư giới thiệu.

Nhà cửa và công việc trên thành phố lại càng là chuyện xa vời, có tiền chưa chắc đã mua được, huống hồ cô còn đang là một kẻ nghèo kiết xác.

Bất chợt nghĩ đến điều gì đó, Liễu Nhân Nhân bật dậy thắp đèn dầu, lục tìm trong chiếc rương gỗ lớn đặt ở cuối giường.

Đây là của hồi môn khi Liễu Nhân Nhân đi lấy chồng, bên trong có một chiếc chăn bông mới tinh cùng vài bộ quần áo của nguyên chủ.

Khi nhà họ Liễu đón cô ấy về, họ cũng không quên mang theo chiếc rương này.

Lần theo ký ức của nguyên chủ, Liễu Nhân Nhân lôi ra một chiếc quần vải xanh ống rộng. Đây là món quà Cố Thành đã mua tặng cô ấy khi kết hôn.

Từ trong túi quần bí mật, Liễu Nhân Nhân run run rút ra mấy tờ tiền đại đoàn kết, đếm đi đếm lại được tổng cộng mười tờ.

Mười tờ mệnh giá mười đồng này, trong đó có năm tờ là cha mẹ Liễu lén cho cô.

Nhà họ Cố điều kiện khá giả, Cố Thành lại là quân nhân, phụ cấp hàng tháng không ít. Nhưng vì mong con gái được hạnh phúc nên cha mẹ Liễu hồi đó bàn chuyện cưới xin không hề đòi hỏi sính lễ cao, chỉ làm theo phong tục của thôn là nhận tám mươi đồng.

Ngày vu quy, ông bà còn dúi lại cho cô năm mươi đồng để bỏ xuống đáy rương làm vốn riêng.

Năm tờ còn lại là do Cố Thành để lại cho nguyên chủ trước khi anh quay về đơn vị.

Khoản tiền này được giấu nhẹm đi, những người khác trong nhà họ Cố không ai hay biết. Nếu không với tính cách nhu nhược của nguyên chủ, e là đã sớm bị bà mẹ chồng ghê gớm tịch thu sạch sành sanh.

Một trăm đồng này chính là toàn bộ gia sản hiện tại của Liễu Nhân Nhân.

Một trăm đồng có nhiều không?

Thực ra ở cái thời đại "một hào cũng quý" này, đây quả thực được coi là một khoản tiền khổng lồ.

Liễu Nhân Nhân cẩn thận cất kỹ số tiền vào nơi kín đáo. Ở cái thời buổi khó khăn này kiếm được đồng tiền nào có dễ dàng gì, cho nên khoản tích lũy ấy nếu chưa lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng thì tuyệt đối không được tùy tiện động đến.

Hiện tại vấn đề tiền bạc tạm thời không còn đáng lo, việc hệ trọng nhất cần ưu tiên lúc này là phải tìm được một chốn dung thân.

Nhà họ Liễu chắc chắn không phải là nơi có thể nương náu lâu dài. Liễu Nhân Nhân đang nắm trong tay hệ thống, sở hữu một bảo bối nghịch thiên như vậy mà lại bỏ không thì quả thực là phung phí của trời.

Nếu cứ tiếp tục sống dưới mái nhà họ Liễu thì làm việc bất tiện đủ đường, ngay cả việc muốn lén lút cải thiện bữa ăn cũng phải nhìn trước ngó sau, dè dặt vô cùng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương