Cả căn nhà vắng lặng chỉ còn mỗi mình cô. Liễu Nhân Nhân ngước nhìn sắc trời, thấy thời gian chẳng còn sớm bèn bắt tay vào nhóm bếp nấu cơm trưa.
Thực đơn bữa trưa cũng chẳng khác gì bữa sáng, món chính vẫn là bánh ngô trộn rau dại.
Còn về thức ăn kèm, vào thời điểm giáp hạt này rau xanh ngoài ruộng chưa kịp lớn, cái ăn thiếu thốn trăm bề. Trong nhà quanh đi quẩn lại chỉ còn vài cây cải trắng, củ cải, hoặc là dưa muối và rau khô tích trữ từ năm ngoái.
Liễu Nhân Nhân xào một đĩa dưa muối, thêm một đĩa đậu đũa khô.
Ngẫm nghĩ giây lát, cô lại mở tủ lấy ba quả trứng gà, định bụng làm món trứng chiên. Mùa vụ cày cấy nặng nhọc, cả nhà cần chút protein để bồi bổ, nếu không sẽ kiệt sức vì thiếu dinh dưỡng mất.
Nhưng trong tủ có bao nhiêu quả trứng, Khương Thúy Hoa đều nắm rõ như lòng bàn tay. Trước đây sang lắm cả nhà cũng chỉ dám chiên ba quả, Liễu Nhân Nhân không thể tự tiện lấy nhiều hơn.
Cô cắn răng, quyết định chi sáu đồng mua một cân trứng từ hệ thống, được tổng cộng tám quả.
Liễu Nhân Nhân lén lấy thêm một quả từ hệ thống bỏ vào chảo chiên cùng ba quả của cả nhà, số trứng còn lại cô cất vào kho chứa của hệ thống.
Đúng vậy, Liễu Nhân Nhân vừa phát hiện ra hệ thống còn có chức năng kho chứa đồ, không chỉ lưu trữ những thứ chưa dùng hết mà còn có khả năng bảo quản thực phẩm tươi ngon.
Có điều kho này chỉ chấp nhận vật phẩm mua từ hệ thống, đồ vật bên ngoài thì không thể nhét vào được.
Sợ người khác phát hiện ra điều bất thường, Liễu Nhân Nhân cũng không dám táy máy lấy thêm nhiều thứ khác.
Gần trưa, mọi người trong nhà họ Liễu lục tục kéo nhau về ăn cơm.
Cày cuốc quần quật cả buổi sáng, ai nấy đều mệt phờ, chẳng còn sức mà mở miệng nói chuyện, về đến nhà là chỉ muốn cắm đầu vào mâm cơm.
"Nhân Nhân, con đập mấy quả trứng vào chảo thế?"
Khương Thúy Hoa nấu nướng cả đời, chỉ nhìn sơ qua đĩa trứng là thấy lượng thức ăn trong bát không đúng lắm.
Nhà nuôi sáu con gà mái, tuy một ngày có thể nhặt được bốn năm quả trứng nhưng đa phần đều phải tích cóp để đổi lấy dầu, muối, tương, dấm, đâu phải có bao nhiêu là được ăn bấy nhiêu.
Những người khác trong nhà thì chẳng bận tâm, họ chỉ thầm mong đĩa trứng đầy đặn hơn một chút để bản thân được gắp nhiều hơn.
Không ngờ mắt Khương Thúy Hoa lại tinh tường đến thế. Liễu Nhân Nhân giật thót mình, cố gượng cười đáp: "Mẹ, con dùng đúng ba quả thôi ạ."
Nói xong cô khựng lại một chút rồi "mặt dày" bịa chuyện: "Nhưng mà con nghĩ mọi người làm việc vất vả nên đã cố tình chọn ba quả to nhất, thành ra nhìn nó có vẻ hơi nhiều đấy mẹ."
Trong lòng Liễu Nhân Nhân thầm toát mồ hôi, xem ra cô vẫn còn ngây thơ lắm. Sau bài học lần này, cô tuyệt đối không dám dùng mấy chiêu trò đầy sơ hở này để cải thiện bữa ăn của gia đình nữa.
Mẹ Liễu và hai chị dâu đều là những người nội trợ lão luyện, nhìn thoáng qua là biết ngay có vấn đề.
Khương Thúy Hoa nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ con gái mình không phải là đứa không hiểu chuyện.
Liễu Lai Phúc phất tay: "Được rồi, ăn cơm thôi."
Ăn cơm sớm thì trưa còn tranh thủ chợp mắt được một lúc, đầu giờ chiều lại phải ra đồng làm việc tiếp.
Cũng giống như buổi sáng, Liễu Nhân Nhân được chia hai cái bánh ngô rau dại. Sáng nay cô đã lén ăn một chiếc bánh bao thịt to tướng nên giờ chưa thấy đói lắm.
Nghĩ đoạn, Liễu Nhân Nhân bẻ nửa cái bánh ngô đưa cho Liễu Chi Chi. Con bé tuy mới bảy tuổi nhưng đã phải phụ giúp việc nhà, vậy mà khẩu phần ăn cũng chỉ vỏn vẹn một cái bánh ngô như mấy đứa em nhỏ, căn bản không thể no bụng.
Thấy trong bát mình có thêm nửa cái bánh, mắt Liễu Chi Chi sáng rực lên: "Con cảm ơn cô út."
Chị dâu hai thấy cảnh này thì bĩu môi, thầm mắng cô em chồng đúng là khéo làm màu, lấy khẩu phần ăn của nhà ra làm quà riêng.
Nếu nhắm ăn không hết thì có thể làm ít đi một chút, như thế chẳng phải sẽ tiết kiệm được chút lương thực cho cả nhà sao?