Phu Quân Tương Lai Là Đại Ma Vương

Chương 3

Trước Sau

break
Nếu ngay cả nàng cũng quên mất, vậy trên đời này còn có ai nhớ tiểu thư nhà nàng hôm nay đã đến tuổi cập kê?

Đông Lăng quốc trọng võ khinh văn, cũng không quá để tâm đến những lễ tục truyền thống. Thế nhưng phần lớn các thế gia có danh vọng, nếu thật lòng coi trọng con cái, những lễ nghi nên có vẫn sẽ được tổ chức chu đáo, không chút qua loa. Vừa để tỏ rõ sự xem trọng đối với con cháu trong nhà, vừa để cho người đời thấy được hậu bối xuất sắc của gia tộc mình.


Đáng tiếc, Văn Kiều không nằm trong hàng ngũ con cháu ưu tú của Văn gia.

Liên Nguyệt khẽ thở dài. Tiểu thư nhà nàng tuy sinh ra cao quý, nhưng vì phụ mẫu đều mất sớm, lại bẩm sinh thân thể yếu ớt, có thể bình an lớn đến chừng này đã là chẳng dễ dàng gì, những điều khác cũng không thể đòi hỏi quá nhiều.

Đúng lúc Liên Nguyệt cho rằng hôm nay vẫn sẽ giống như mọi ngày, lặng lẽ bình đạm mà trôi qua, thì Văn gia lại xảy ra một chuyện lớn đủ để thay đổi cả đời của hai chủ tớ bọn họ.

Thành Hạo Đế của Đông Lăng quốc đã ban hôn cho Thất hoàng tử và Tam tiểu thư Văn gia, Văn Kiều.

Sau khi nhận được thánh chỉ, trên dưới Văn gia đều kinh ngạc vô cùng.

Khi Nhị phu nhân Liễu thị, người đang nắm quyền trong nhà, bước vào Cấp Thủy Viện, bà liền trông thấy thiếu nữ gầy yếu đang ngồi dưới hành lang đọc sách.

Nàng tựa vào cây cột hành lang đã loang lổ dấu thời gian, mái tóc đen như cánh quạ mềm mại buông xuống, càng tôn lên gương mặt trắng như băng tuyết, tái nhợt mà lạnh lẽo. Nàng mặc chiếc váy màu xanh nhạt đã cũ đi đôi chút, trên người không có lấy một món trang sức, thanh đạm như một nhành trúc xanh. Trong tay nàng nâng một quyển sách, khẽ cụp mắt ngồi yên, vẻ thanh lãnh nhàn tĩnh, đẹp đẽ đến lạ thường.

Thỉnh thoảng nàng lại ho khẽ vài tiếng, thân thể gầy mảnh khẽ run lên, càng khiến người ta thấy nàng yếu đuối mong manh, như không chịu nổi một làn gió nhẹ, khiến lòng người không khỏi sinh thương xót.

Liên Nguyệt phát hiện Nhị phu nhân, kinh ngạc bước lên hành lễ, hỏi: “Nhị phu nhân sao lại đến đây ạ?”

Nhị phu nhân thoáng có chút ngượng ngùng.

Bà vốn là người bận rộn, quản lý cả một đại gia tộc, làm gì có thời gian mà để mắt đến một người gần như trong suốt ở Văn gia như Văn Kiều. Đạo lý là vậy, nhưng bị một nha đầu nhỏ tuổi hỏi thẳng như thế, trong lòng Nhị phu nhân ít nhiều cũng thấy không được tự nhiên.

Văn Kiều chậm rãi đứng dậy, đôi mắt thanh tú lặng lẽ nhìn Nhị phu nhân.

Đôi mắt ấy lạnh trong như nước, đen nhánh mà sáng rõ. Tuy đẹp, nhưng cũng quá đỗi lạnh lùng. Bị nàng nhìn như vậy, Nhị phu nhân càng thêm gượng gạo, trên mặt vẫn nở nụ cười nói: “A Xúc, chúc mừng ngươi. Hôm nay Hoàng thượng đã phái người tới, ban hôn cho ngươi với Thất hoàng tử.”

A Xúc là nhũ danh của Văn Kiều, do phụ thân nàng, đại lão gia đã qua đời của Văn gia, đặt cho cô con gái duy nhất của mình.

Liên Nguyệt chấn động: “Cái gì? Là Thất hoàng tử?”

Nhị phu nhân gật đầu. Thấy Văn Kiều vẫn là dáng vẻ thanh thanh lạnh lạnh ấy, không nhìn ra vui buồn, dường như trên đời này chẳng có điều gì có thể làm lòng nàng dậy sóng. Nhị phu nhân thầm than trong bụng. Tuy Thất hoàng tử Ninh Ngộ Châu là một phế tài tu luyện mà ai ai cũng biết, thanh danh không bằng Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử là những thiên tài ngút trời, nhưng chàng lại rất được Thành Hạo Đế yêu thương. Muốn gì có nấy, so với Văn Kiều bệnh tật ốm yếu, Thất hoàng tử vẫn may mắn hơn nhiều.


Dẫu trong lòng khó hiểu vì sao Thành Hạo Đế lại chọn Văn Kiều làm thê tử cho Thất hoàng tử, nhưng bọn họ cũng không dám bàn tán chuyện này ở bên ngoài.

Sau khi báo tin cho hai chủ tớ, Nhị phu nhân cũng không nán lại, rất nhanh đã rời đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương