“Tiểu thư...” Liên Nguyệt lo lắng nhìn nàng.
“Không cần.”
Nghe giọng chủ tử yếu ớt vô lực, Liên Nguyệt muốn nói lại thôi. Nhưng nhìn sắc mặt trắng bệch của nàng, cuối cùng vẫn không nói thêm gì nữa.
Văn Kiều là đích nữ của đại phòng Văn gia, cũng là cô nương duy nhất của đại phòng.
Vốn ra nàng phải là người được nâng niu như châu như ngọc, từ khi sinh ra đã nhận hết kỳ vọng của gia tộc. Thế nhưng bởi bẩm sinh thân thể yếu nhược, dù có tư chất hơn người, nàng vẫn bị giới hạn bởi kinh mạch trời sinh còn yếu hơn người thường, không thể chịu đựng quá nhiều nguyên khí đất trời. Trên con đường tu luyện, nàng dần tụt lại phía sau, thành ra ngẩng đầu nhìn người thì chẳng bằng ai, cúi đầu nhìn xuống cũng chẳng có mấy kẻ kém hơn mình.
Liên Nguyệt vô cùng thương xót tiểu thư nhà mình. Mỗi lần nhìn nàng vất vả khổ luyện võ học của Văn gia, lại bị thân thể yếu đuối gò bó, dần dà bị người trong Văn gia xem nhẹ coi khinh, ngay cả thuốc men uống hằng ngày đôi khi cũng bị đám hạ nhân tham lam cắt xén, nàng liền không nhịn được mà nghĩ, giá như năm đó phu thê đại lão gia không chết trong trận yêu thú bạo động thì tốt biết bao. Ít nhất tiểu thư ở Văn gia còn có chỗ dựa, chứ không phải như bây giờ, lặng lẽ mờ nhạt như người vô hình giữa vô số con cháu Văn gia.
Văn Kiều hoàn toàn không hay biết những suy nghĩ ấy của nha hoàn. Sau khi được hầu hạ rửa mặt súc miệng xong, nàng ngồi xuống trước bàn bát tiên, dùng bữa sáng.
Bữa sáng chỉ là cháo ngao gạo trắng bình thường.
Cháo ngao nấu nhuyễn, mặt cháo ánh lên một lớp dầu mỏng, thơm mềm mịn miệng. Tuy không phải linh mễ, nhưng hương vị cũng không tệ. Ăn kèm với mấy món dưa nhỏ do Liên Nguyệt cẩn thận muối sẵn, thanh đạm mà ngon miệng. Dẫu Văn Kiều vốn chẳng có bao nhiêu khẩu vị, nàng vẫn cố ăn hơn nửa bát.
Thế nhưng trong mắt Liên Nguyệt, tiểu thư nhà mình ăn như vậy vẫn là quá ít. Trong viện, các tiểu thư tu võ ai mà chẳng ăn một bữa mấy bát cơm. Người tu luyện vốn tiêu hao tinh lực nhiều hơn người thường, chỉ có thể dựa vào ăn uống để bồi bổ lại. Cho dù tiểu thư nhà nàng mỗi ngày chỉ tu luyện chưa đến nửa ngày, vậy cũng vẫn là đang tu luyện.
Dùng xong bữa sáng, Văn Kiều ngồi trong gian ngoài, cầm quyển [Du ký Thánh Võ đại lục] hôm qua mới giở được vài trang lên đọc.
Liên Nguyệt nhanh nhẹn thu dọn phòng ốc cho gọn gàng rồi mới ra ngoài.
Nửa canh giờ sau, Liên Nguyệt trở về. Nàng không nhắc gì đến chuyện vừa rồi đi phía trước giục thuốc, mà Văn Kiều cũng chẳng hỏi. Có hỏi hay không, kết quả vốn cũng như nhau.
Trong tay Liên Nguyệt nâng một cành đan hoàng hoa. Từng lớp cánh hoa xếp chồng lên nhau, đỏ rực như lửa, cắm trên bàn trông vô cùng đẹp mắt.
Liên Nguyệt hỏi: “Tiểu thư, đẹp không?”
Văn Kiều ngước mắt nhìn thoáng qua, giọng vẫn thanh thanh lạnh nhạt như cũ: “Đẹp.”
Dẫu trong lời ấy không nghe ra được mấy phần khen ngợi, Liên Nguyệt vẫn vui mừng khôn xiết. Nàng cười tươi rói, nói: “Hôm nay là ngày cập kê của tiểu thư. Nô tỳ biết Văn gia sẽ không làm lễ cập kê cho người, có lẽ bọn họ đều quên cả rồi. Nhưng nô tỳ thì không quên. Vừa rồi lúc đi ngang qua Thường Xuân Viên, nô tỳ thấy đan hoàng hoa trong vườn nở rộ đẹp lắm. Nghe nói đó là loài hoa Tứ tiểu thư yêu thích nhất, không cho ai tùy tiện hái. Nô tỳ liền lén bẻ một đóa mang về, xem như quà mừng lễ cập kê cho tiểu thư nhà chúng ta...”
Động tác cầm sách của Văn Kiều hơi khựng lại, trên gương mặt vốn lạnh lùng quanh năm hiếm thấy lộ ra vẻ ngẩn ngơ.
Liên Nguyệt thấy vậy, tuy trong lòng có chút hối hận vì đã nhắc đến chuyện này, nhưng nàng không thể giả như mình chẳng hay biết gì.