Phu Quân Tương Lai Là Đại Ma Vương

Chương 13

Trước Sau

break
Thấy hành động ấy của Liên Nguyệt, tiểu đệ tử làm việc vặt nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nén nổi mà nói: “Đất trong linh thảo viên này đều là linh thổ, thích hợp nhất cho linh thực sinh trưởng. Bên ngoài có tiền cũng chưa chắc mua được đâu...”

Liên Nguyệt kinh ngạc hỏi: “Trồng mấy cọng cỏ mà cũng phải mua đất sao?”

“Cỏ gì chứ? Đây đều là linh thực, phải có linh thổ chứa nguyên linh khí mới trồng được.” Tiểu đệ tử lập tức cãi lại, trong lòng chỉ thấy Liên Nguyệt thật chẳng có chút hiểu biết nào, quả nhiên là phàm nhân không có nguyên linh căn.

Dĩ nhiên, mấy lời ấy hắn chỉ dám lầm bầm trong bụng, không dám nói ra trước mặt Văn Kiều.

Sau khi trở về Cấp Thủy Viện, Liên Nguyệt mới hạ giọng nói với Văn Kiều: “Tiểu thư, không ngờ việc người và Thất hoàng tử định hôn lại ảnh hưởng lớn đến vậy. Vừa rồi tên tiểu đệ tử ở linh thảo viên kia rõ ràng là nhìn ta không vừa mắt, bày ra bộ dạng chê ta không có kiến thức, vậy mà vẫn phải cố nhịn. Nếu là trước kia, e là hắn đã mất kiên nhẫn mà đuổi ta đi từ lâu rồi.”


Nói rồi, nàng thở ngắn than dài, chỉ cảm thấy Thất hoàng tử tuy không thể tu luyện, vậy mà lại có thể khiến người khác kiêng dè đến thế, quả thật đúng là kẻ thắng trong đời.

Văn Kiều đưa tay xoa đầu tiểu nha đầu. Nàng biết nha đầu này trông thì như chỉ biết xông lên phía trước, nhưng thật ra trong lòng sáng như gương, rất biết cách tạo thanh thế cho nàng.

Văn Kiều bảo Liên Nguyệt mang năm chậu hoa tới, đem năm cây linh thực kia trồng vào, tưới cho chúng ít nước rồi đặt trước cửa sổ phòng nàng.

“Tiểu thư, người định dùng chúng làm cây cảnh sao? Mấy cây linh thực này thật ra còn chẳng đẹp bằng hoa trong sân chúng ta đâu.” Liên Nguyệt nói.

Văn Kiều không lên tiếng, coi như ngầm thừa nhận.

Văn Kiều hiếm hoi lắm mới ra khỏi Cấp Thủy Viện một chuyến, lại còn mang về mấy cọng linh thực chẳng có mấy dược tính để trồng. Chuyện ấy chẳng bao lâu đã lan khắp Văn gia, rồi còn truyền cả ra ngoài.

Người đời đều cảm thấy vị Văn tam tiểu thư này đúng là có sở thích thật kỳ quái.

Ngày hôm ấy, Văn gia nhận được một tấm thiệp.

Cùng lúc với tấm thiệp được đưa tới còn có thư mời của Lăng Hư Các. Ngày mai, Lăng Hư Các sẽ mở một buổi đấu giá vô cùng long trọng.

Văn Nhàn cùng một đám đệ tử trẻ tuổi của Văn gia vừa khéo nhìn thấy thị vệ canh cửa bưng thiệp và thư mời đi vào, liền không nhịn được mà hỏi: “Đó là gì vậy?”

“Là thư mời tham dự buổi đấu giá ngày mai của Lăng Hư Các.”

Tinh thần Văn Nhàn lập tức chấn động: “Ai đưa tới?”

“Là Thất hoàng tử.”

Hai mắt Văn Nhàn hơi trợn lớn, vẻ mặt đầy sửng sốt: “Thất hoàng tử? Ngươi chắc chứ? Chẳng lẽ là đưa cho tam tỷ?”

Thị vệ đáp một tiếng.

Đợi thị vệ bưng thư mời đi về phía Cấp Thủy Viện, đám đệ tử Văn gia vẫn còn mang vẻ mặt không thể tin nổi. Thất hoàng tử chẳng phải là một kẻ phế tài không thể tu luyện sao? Hắn lấy đâu ra thư mời của Lăng Hư Các?

Lăng Hư Các trải khắp Thánh Võ đại lục, thế lực sau lưng hùng hậu. Cứ nửa năm, các chi nhánh ở khắp nơi lại tổ chức một buổi đấu giá.

Vì địa vị của Lăng Hư Các quá đặc biệt, nên thư mời của bọn họ đâu phải thứ dễ dàng có được. Chẳng lẽ thư mời này là Thất hoàng tử xin từ Thành Hạo Đế? Nếu không, chỉ bằng một kẻ phế tài không thể tu luyện như hắn, vốn dĩ không thể nào có được.

Không ai ngờ thư mời của buổi đấu giá Lăng Hư Các lại bị Thất hoàng tử trực tiếp đưa tới cho Văn Kiều. Chừng đó cũng đủ thấy hắn coi trọng vị hôn thê này đến mức nào.

Những người có mặt trong Văn gia đều mang tâm tư khác nhau, nhưng lại không hẹn mà cùng bắt đầu nhìn nhận lại hôn ước giữa Văn Kiều và Thất hoàng tử.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương