Nỗi kiêng dè ấy không chỉ là của Nhị phu nhân, mà còn là nỗi kiêng dè của cả Văn gia, thậm chí của người đời.
Văn tam tiểu thư vốn là một kẻ ốm yếu có thể yểu mệnh bất cứ lúc nào, không đáng để vì nàng mà đắc tội Thành Hạo Đế.
Trong sự kiêng dè ấy, Cấp Thủy Viện ngược lại trở thành nơi yên tĩnh nhất. Là một trong những nhân vật chính của cuộc ban hôn, Văn Kiều vẫn sống những ngày an nhàn, lặng lẽ, chẳng tranh với đời, một lòng vùi đầu nghiên cứu nửa yêu huyết mạch vừa mới thức tỉnh của mình.
Sau khi làm rõ sức mạnh của nửa yêu huyết mạch đã thức tỉnh, Văn Kiều cũng “khỏi bệnh”, cuối cùng chịu ra ngoài.
“Tiểu thư, người muốn đi đâu?”
Văn Kiều đáp: “Ra tiền viện, xem có linh thực hay không.”
Liên Nguyệt rất đỗi ngạc nhiên, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ xách giỏ lên rồi theo Văn Kiều cùng rời khỏi Cấp Thủy Viện.
Văn Kiều dẫn nha hoàn tới Uẩn Linh Đường của Văn gia.
Người trấn giữ Uẩn Linh Đường là Lục trưởng lão của Văn gia. Thấy Văn Kiều, ông không khỏi có chút ngạc nhiên.
Trước nay ở Văn gia, Văn Kiều vốn chẳng mấy nổi bật, thậm chí có thể nói là một tiểu cô nương đáng thương không được coi trọng. Mãi đến mấy ngày trước, khi Thành Hạo Đế ban hôn nàng với Thất hoàng tử, người đời mới sực nhớ ra trong Văn gia còn có một người như thế.
Hôm nay khó lắm mới thấy nàng xuất hiện, vậy mà nàng vẫn mang dáng vẻ ốm yếu xanh xao như cũ. Nàng đứng đó nhỏ nhắn mong manh, tựa cành liễu yếu mềm trước gió, khiến người ta không khỏi lo lắng thay.
Chỉ tiếc cho dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn ấy.
Văn Kiều che miệng ho khẽ vài tiếng rồi nói rõ ý định của mình với Lục trưởng lão.
Đông Lăng quốc chỉ là một góc nhỏ của Thánh Võ đại lục, nguyên linh khí lại mỏng manh, linh dược và linh thực càng hiếm hoi. Nhưng nền móng của Văn gia rất dày, muốn kiếm một ít linh thực bình thường không phải linh dược thì vẫn làm được.
Quả nhiên, Lục trưởng lão xác nhận lại: “Chỉ cần linh thực bình thường, không phải linh thảo sao?”
Văn Kiều khẽ ừ một tiếng, nhẹ giọng đáp: “Ta muốn trồng ít linh thực.”
Nghe vậy, Lục trưởng lão không khỏi nghĩ tới thân thể nàng yếu ớt, thời gian có thể tu luyện cũng chẳng được bao nhiêu. Trồng ít linh thực bình thường để khuây khỏa thời gian cũng là chuyện tốt.
Thế là Lục trưởng lão lập tức sai một tiểu đệ tử chuyên làm việc vặt dẫn nàng tới linh thảo viên của Văn gia.
Linh thảo viên không lớn, chỉ chừng một mẫu vuông. Chung quanh được vây lại bằng bụi gai bày thành Ngũ Hành trận, bên cạnh còn có một con sư hổ thú giữ vườn. Trong vườn phần lớn là linh thảo cấp thấp, niên đại cũng không cao. Còn những linh thảo cao cấp hơn, năm tháng lâu hơn, dĩ nhiên sẽ không được trồng ở nơi này.
Việc đầu tiên Văn Kiều làm là nhìn mấy bụi gai dùng để bày trận. Đó là một loại bụi gai toàn thân đỏ ửng, tên là hồng cẩn thứ, cứng cáp như sắt. Nếu đem dùng làm vũ khí cũng khá tốt.
“Những thứ này đều là linh thực bình thường, chẳng có tác dụng gì lớn. Tam tiểu thư, người muốn lấy mấy cây?” Tiểu đệ tử làm việc vặt chỉ vào một bụi linh thực mọc bên mép bụi gai rồi hỏi.
Nói là chẳng có tác dụng gì, nhưng đã có thể nhờ nguyên linh khí mà sinh trưởng, thì dĩ nhiên không phải cỏ thường có thể sánh được, tự nó vẫn có chỗ dùng riêng.
Văn Kiều chọn năm cây, đều là những linh thực không gọi ra nổi tên. Trong mắt tu luyện giả, chúng hẳn cũng chỉ như mấy bụi cỏ dại mà thôi.
Liên Nguyệt cầm xẻng, đào cả rễ lẫn đất lên mang đi.