Liên Nguyệt chỉ là người thường, chẳng hiểu chuyện tu luyện. Ngoài việc nhận ra hoa cỏ trong viện chỉ qua một đêm đã mọc bừa bãi xanh tốt hơn trước, nàng cũng không cảm thấy gì khác. Cảm khái vài câu rồi cũng thôi.
Ăn xong bữa sáng, Liên Nguyệt cứ nghĩ Văn Kiều sẽ như mọi khi, cầm sách tìm chỗ ngồi đọc. Ai ngờ nàng lại đứng dậy, quay vào phòng.
Văn Kiều dặn một câu: "Ta nghỉ một lát, không có việc gì thì đừng vào."
Liên Nguyệt đáp một tiếng, nghĩ chắc tiểu thư dậy quá sớm, tinh thần không đủ nên cần ngủ bù, vì thế cũng không vào quấy rầy.
Đồng thời, nàng cũng không cho bất kỳ ai khác tới làm phiền.
Khi Văn Nhàn dẫn theo mấy vị tiểu thư con thứ của Văn gia tới, liền bị Liên Nguyệt chặn ngay ngoài cửa.
Văn Nhàn vốn nổi tiếng trong Văn gia là người thông tuệ đoan trang, được khen khéo léo dịu dàng, lại hay tỏ ra thân thiện với huynh đệ tỷ muội, đối đãi hạ nhân cũng mềm mỏng. Dẫu trong lòng bực nha hoàn này lớn gan, nàng vẫn không lộ ra mặt, càng không làm khó trước đám đông.
Văn Nhàn làm bộ sốt ruột lo lắng hỏi: "Chẳng lẽ tam tỷ lại phát bệnh sao? Ta nghe nói tam tỷ xưa nay thân thể yếu, dăm bữa nửa tháng lại ốm, một tháng ra Diễn Võ Trường cũng chẳng được mấy lần. Ta lâu rồi không gặp tam tỷ, hôm nay vừa đúng rảnh rỗi nên đến thăm."
Liên Nguyệt tuy có chút sợ những người tu võ, nhưng trong lòng lại có một sự cứng cỏi cố chấp. Chỉ cần liên quan tới tiểu thư nhà nàng, dù có liều mạng nàng cũng không nhường bước.
Nhất là lúc này.
Văn gia trên dưới đều nói Ngũ tiểu thư hiền lương, nhưng trước giờ nàng ta chưa từng đặt chân tới Cấp Thủy Viện. Hôm nay bỗng dưng tìm đến, nghĩ cũng biết vì sao chẳng qua do Thành Hạo Đế đột nhiên ban hôn.
Liên Nguyệt hiểu rõ trong lòng, càng không muốn để những kẻ trăm năm chẳng bén mảng tới đây bước vào quấy rầy tiểu thư đang nghỉ.
Nàng đáp, giọng bình thản: "Tiểu thư tối qua không nghỉ tốt, vẫn còn đang ngủ." Nói đến đó, nàng cố ý lộ vẻ buồn rầu: "Thuốc của tiểu thư hôm qua mới được đưa tới, vì không uống kịp nên lại phát bệnh, chắc còn phải khó chịu mấy ngày nữa."
Nghe vậy, trong lòng Văn Nhàn lại vui ra mặt.
Văn phủ do Nhị phu nhân quản. Trước kia, bọn hạ nhân có cắt xén thuốc của một tiểu thư không được sủng ái thì cũng chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng nay Văn Kiều đã có hôn ước với Thất hoàng tử, thân phận khác hẳn. Hạ nhân còn dám cắt xén, chẳng phải là làm lộ chuyện Nhị phu nhân quản lý lỏng lẻo? Danh tiếng nhị phòng cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Trong lòng Văn Nhàn xoay chuyển trăm bề, nhưng trên mặt vẫn dịu dàng dặn dò: "Vậy nếu tam tỷ tỉnh, ngươi nói với nàng một tiếng, ta để hôm khác lại qua thăm."
Liên Nguyệt cúi đầu: "Nô tỳ sẽ chuyển lời."
Văn Nhàn liếc nhìn Cấp Thủy Viện cũ kỹ in hằn dấu thời gian. Chỉ có cây cỏ trong sân mọc xanh um, hoa lá sum suê, phơi phới sức sống. Nàng thầm nghĩ nơi này linh khí chẳng phải chỗ dồi dào, vậy mà hoa cỏ hoang dại lại tươi tốt hơn hẳn những nơi khác.
Trong phòng, Văn Kiều cũng không hề nghỉ ngơi.
Nàng ngồi xếp bằng trên giường điều tức, nhưng động tĩnh ngoài viện vẫn nghe rõ mồn một, như thể vang ngay bên tai.
Văn Kiều mở mắt. Đôi đồng tử đen thẳm thoáng lóe một tia sáng như sao, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ cây cỏ trong sân xanh tốt khác thường rồi bỗng đưa tay ra.
Một ý niệm khẽ động, nơi lòng bàn tay trắng muốt của nàng hiện lên một mầm cây non chỉ cao chừng một tấc. Rễ xanh nhạt, thân mềm yếu, trên đó chỉ có hai chiếc lá xanh biếc, mỏng manh đến mức tưởng chừng chạm nhẹ là gãy.
Văn Kiều nhìn chằm chằm mầm non như đã hòa làm một với huyết nhục trong lòng bàn tay, không khỏi rơi vào trầm tư.
Đêm qua, nàng cứ ngỡ mình thấy huyết nguyệt, cơn đau gặm xương khoét tủy hành hạ đến mức nàng tưởng không chịu nổi nữa. Thế rồi đột nhiên, nguyên linh khí trời đất biến đổi dữ dội, điên cuồng tràn vào cơ thể. Thân thể nàng cũng lặng lẽ trải qua một lần lột xác, như thay da đổi cốt.