Phu Quân Ta Là Đại Ma Vương Tương Lai

Chương 3

Trước Sau

break


Bà vốn bận rộn trăm việc, gánh cả một đại gia đình trên vai, nào có thời gian để mắt tới một người bị coi như "vô hình" trong Văn gia. Lý thì là vậy, nhưng bị một nha đầu hỏi thẳng như thế, trong lòng bà vẫn có chút không thoải mái.

Văn Kiều chậm rãi đứng dậy, đôi mắt thanh tú nhìn thẳng Nhị phu nhân.

Ánh mắt ấy lạnh lặng không gợn sóng, đen trong như nước. Đẹp thì đẹp, nhưng lạnh quá, khiến Nhị phu nhân bị nhìn đến lúng túng, đành nở nụ cười nói: "A Xúc, chúc mừng! Hôm nay hoàng thượng sai người tới, ban hôn cho ngươi với Thất hoàng tử."

A Xúc là nhũ danh của Văn Kiều, do đại lão gia Văn gia lúc sinh thời đặt cho đứa con gái duy nhất.

Liên Nguyệt chấn động: "Cái gì? Là Thất hoàng tử ư?"

Nhị phu nhân gật đầu. Bà thấy Văn Kiều vẫn bình thản lạnh nhạt như cũ, không nhìn ra vui buồn, tựa như trên đời này chẳng có gì lay được lòng nàng. Nhị phu nhân thầm thở dài: Thất hoàng tử Ninh Ngộ Châu tuy nổi tiếng là kẻ "phế" trên đường tu luyện, danh tiếng không thể so với Tam hoàng tử và Ngũ hoàng tử thiên tài tuyệt thế, nhưng lại được Thành Hạo Đế đặc biệt sủng ái, muốn gì có nấy. So với Văn Kiều ốm yếu bệnh tật, hắn đúng là may mắn hơn nhiều.

Dù ai nấy đều khó hiểu vì sao Thành Hạo Đế lại chọn Văn Kiều làm thê tử cho Thất hoàng tử, nhưng cũng chẳng kẻ nào dám mang chuyện ấy ra ngoài bàn tán.

Báo tin xong, Nhị phu nhân không nán lại, rất nhanh đã rời khỏi Cấp Thủy Viện.

Liên Nguyệt đến lúc này mới miễn cưỡng tiêu hóa nổi chuyện ban hôn. Nàng nhìn gương mặt đẹp nghiêng nước nghiêng thành của tiểu thư nhà mình, trong lòng lại dâng lên một cảm giác chua chát khó tả.

Ở Thánh Võ đại lục, võ đạo được tôn sùng tuyệt đối, việc tu luyện thành phong khí. Đông Lăng tuy chỉ là một tiểu quốc ở góc đông của đại lục, vẫn bị bầu không khí ấy ảnh hưởng sâu sắc. Người đời hấp thu nguyên khí trời đất vào thân, rèn giũa thể phách, mong có một ngày phi thăng thượng giới, thoát khỏi phàm thai, thành tựu thân thể thần nhân.

Văn gia là thế tộc lâu đời của Đông Lăng. Nghe nói tổ tiên từng xuất hiện một bậc đại năng vấn đỉnh đại đạo, phi thăng thượng giới. Không chỉ để lại vô số tài nguyên tu luyện cho hậu thế, vị ấy còn khiến Văn gia từ xuất thân bình dân nhảy vọt thành đại tộc thế gia, địa vị trong Đông Lăng rất cao.

Con cháu Văn gia cũng tranh khí, đệ tử dòng chính hiếm khi thiếu linh căn, ai nấy đều đi theo con đường tu võ.

Văn Kiều tuy bệnh tật ốm yếu, năm tuổi đo tư chất lại cho ra cực phẩm nguyên linh căn. Mấy năm nay nàng tu luyện vô cùng chăm chỉ, dù tiến bộ chẳng được bao nhiêu, vẫn hơn hẳn những người phàm không thể tu luyện.

Một người tu võ phải thành thân với phàm nhân... chẳng phải là bị tát vào mặt rõ rành rành sao?

Thất hoàng tử dù được Thành Hạo Đế sủng ái thì đã sao? Cũng chỉ là một kẻ không thể tu luyện. Phàm nhân không tu luyện, sống cao lắm trăm năm, sao có thể sánh với tu võ giả?

Không lâu sau khi Nhị phu nhân rời đi, lại có người tới Cấp Thủy Viện, mang thuốc của Văn Kiều đến.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc