Nhưng về sau khi mạt thế ập đến, đến cả cái ăn còn khó chứ nói gì tới món ngon.
Giờ đây, nhờ mượn được thân xác này để sinh sống trong một thế giới tươi đẹp không có ô nhiễm, không có xác sống, cũng chẳng có động thực vật biến dị, nàng đương nhiên phải tìm cách ăn cho thỏa thích những món mỹ vị mà bản thân hằng mong ước hồi còn ở mạt thế.
Điểm bất tiện duy nhất là hiện tại vẫn chưa ổn định cuộc sống. Rất nhiều thứ không có cơ hội để lấy ra, nhiều món ăn cũng không tiện chế biến.
Nhưng khi nghĩ tới lời Lục Dần Hành đã nói, đợi trời sáng sẽ đi thám thính xem đây là nơi nào rồi mới quyết định lộ trình tiếp theo, chút bất mãn này của nàng lại nhanh chóng tiêu tan.
Mặc dù không biết nguyên nhân tại sao, nhưng nàng luôn cảm thấy Lục Dần Hành vô cùng tự tin đối với hành trình sắp tới.
Nàng có một linh cảm, có lẽ chẳng bao lâu nữa bọn họ sẽ có thể an cư lạc nghiệp.
Vừa suy nghĩ vẩn vơ, Quý Vân Sương vừa nhanh tay gọt sạch lớp vỏ ngoài của hoài sơn.
Đúng lúc này, Lục Dần Hành xách hai con thỏ đã được làm sạch sẽ trở về.
Hắn nhìn đống hoài sơn trong tay Quý Vân Sương, đôi lông mày khẽ nhíu lại nhưng nhanh chóng giãn ra, hỏi: "Ta định ra bờ suối rửa thịt thỏ, đống này của nàng có cần rửa chung luôn không?"
Trong đống củi chỉ còn lại một đống than hồng đỏ rực, trời vẫn chưa sáng hẳn nên Quý Vân Sương không nhìn rõ biểu cảm của hắn.
Nàng liền đáp: "Vậy chàng mang đi rửa chung luôn đi, nhưng lần này đừng để lẫn lộn với thịt thỏ."
Món thịt thỏ hầm trước đây nàng ăn là hầm chung thịt thỏ với khoai tây. Thịt thỏ phải được đảo sơ qua cho săn lại, bỏ thêm gia vị rồi mới đổ nước vào hầm, còn khoai tây thì phải đợi một lúc sau mới bỏ vào.
Hoài sơn cứng hơn khoai tây một chút, có thể cho vào sớm hơn, nhưng các bước thực hiện thì chắc cũng tương tự như vậy.
"Được." Lục Dần Hành không hỏi gì thêm, gật đầu đồng ý.
Quý Vân Sương vui vẻ: "Thế thì tốt, ta đi xung quanh xem thử có tìm được chút gia vị nào không."
Gia vị chẳng dễ tìm như thế, nàng chẳng qua chỉ muốn kiếm cái cớ để tuồn đồ từ trong không gian ra ngoài mà thôi.
Nhưng nàng cũng không dám lấy ra quá nhiều, chỉ lấy một ít gia vị như đại hồi, hoa tiêu, đồng thời đã qua xử lý sơ bộ khiến người khác không cách nào nhận ra rốt cuộc đó là thứ gì.
Còn về linh hồn của món thịt thỏ hầm là ớt cay, nàng lại không mang ra ngoài.
Một phần là bởi trong ký ức của nguyên chủ chưa từng xuất hiện thứ gọi là quả ớt, phần khác là do trong nhà đang có một nhóm người bệnh, hoàn toàn không thích hợp để ăn cay.
Nghĩ đến việc bản thân đã vô thức dùng hai chữ "người nhà" để gọi bọn họ, Quý Vân Sương bỗng thấy vui vẻ lạ thường.
Kể từ sau khi ông bà nội qua đời, nàng đã không còn gia đình nữa rồi.
Thế mà giờ nàng lại có người nhà.
Rất nhanh sau đó, Lục Dần Hành đã mang thịt thỏ cùng hoài sơn đã rửa sạch quay trở lại.
Quý Vân Sương lựa phần thịt thỏ hơi có chút mỡ bỏ vào trong chiếc vạc, đảo qua đảo lại một chút cho săn lại rồi mới bỏ gia vị vào, sau đó trút nốt phần thịt thỏ còn lại vào đảo đều, cuối cùng mới đổ nước vào đậy nắp hầm.
Lục Dần Hành không hề nói câu nào, nhưng từ việc dựng giá treo vạc cho đến việc thêm củi nhóm lửa, hắn chẳng bỏ sót việc gì, đều tự tay làm hết.
Hơn nữa động tác của hắn còn vô cùng thuần thục.
Nghĩ đến việc ngay cả ở thời mạt thế, vẫn có những gã đàn ông mang nặng tư tưởng gia trưởng trọng nam khinh nữ, cho rằng nam tử hán đại trượng phu không nên đụng vào việc bếp núc, Quý Vân Sương bỗng có ấn tượng tốt hơn với hắn.
Mùi thơm từ món thịt thỏ xào quả thực quá mức ngào ngạt, Quý Vân Sương vừa mới nấu nướng thì những người dân làng nghỉ ngơi gần đó đã lục tục tỉnh giấc.