Phu Quân Nhi Tử Trọng Sinh, Mỗi Ngày Đều Muốn Giết Chết Ta

Chương 44

Trước Sau

break

Nhưng hôm nay, cả hai đứa trẻ lại không hề kêu đau lấy một câu.

Đứa trẻ nhỏ như vậy mà lại hiểu chuyện đến thế, trong lòng Quý Vân Sương dâng lên một nỗi xót xa.

Nàng mượn chiếc tay nải để che mắt, lấy từ bên trong ra một hũ thuốc mỡ, lần lượt bôi lên vết thương của hai đứa trẻ, định bụng sẽ đi tất lại cho chúng. Nhưng khi cầm lên xem, nàng thấy tất của cả hai không chỉ rách lỗ chỗ mà còn bẩn thỉu vô cùng.

Nghĩ đến việc mình từng thu cả trung tâm thương mại vào trong không gian, bên trong có không ít quần áo trẻ em cao cấp, nàng khẽ thở dài trong lòng.

Giá như có thể nghĩ ra cách nào đó để lấy đống quần áo kia ra cho hai đứa trẻ mặc thì tốt biết mấy.

Chưa nói đến việc nàng đang chiếm xác của nguyên chủ, tự có một phần trách nhiệm phải gánh vác với hai đứa trẻ, chỉ riêng tình cảm vun đắp qua hai ngày chung sống vừa rồi cũng đủ khiến nàng tự nguyện đối tốt với chúng.

Huống hồ những bộ quần áo đó có để trong không gian cũng chỉ bám bụi, đối với nàng thì chẳng có tác dụng gì lớn.

Có điều, quần áo không thể tiếp tục dùng cái cớ nhặt được giống như nhặt gạo, nếu có thể đi qua một thành trấn nào đó thì tốt rồi.

Quý Vân Sương thầm nghĩ trong lòng, rồi cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nhưng nàng lại không hề hay biết, sau khi nàng ngủ say, Lục Dần Hành đã lặng lẽ nhìn nàng rất lâu.

Hôm nay hắn để nàng một mình đi thám thính tình hình bên ngoài, thực chất là đã nhen nhóm ý định muốn để nàng chết luôn ở ngoài kia.

Chỉ là khi nhìn thấy con gái khóc lóc, cuối cùng hắn lại mủi lòng.

Nghĩ đến dáng vẻ nàng dịu dàng bôi thuốc cho con trai con gái lúc nãy, hắn thầm tự nhủ, hy vọng kiếp này nàng thực sự đã cải tà quy chính, thật lòng muốn đối xử tốt với chúng.

Chỉ cần nàng thực lòng muốn tốt cho hai đứa trẻ, nể mặt các con... hắn có thể không truy cứu chuyện kiếp trước nữa.

Nếu không...

Hắn nhất định sẽ không tha cho nàng thêm lần nào nữa.

...

Buổi tối không được ăn gì, giấc ngủ lại chập chờn không yên, chẳng mấy chốc Lục Ngọc Châu đã tỉnh giấc.

Quý Vân Sương thực ra vẫn ổn.

Khi ở bên ngoài, nàng cũng giống như mọi người không ăn thứ gì. Nhưng sau khi vào không gian, nàng đã chén không ít bánh bao cùng màn thầu.

Không gian có chức năng bảo quản độ tươi ngon, bánh bao màn thầu vẫn còn bốc khói nghi ngút như lúc mới được thu vào.

Nhưng do đã rèn luyện được thói quen cảnh giác từ thời mạt thế, nên ngay khi nhóc con bên cạnh vừa động đậy, nàng cũng lập tức tỉnh giấc theo.

Thấy cô bé đặt tay lên bụng, biết là con bé đang đói, nàng liền lấy từ trong không gian ra một miếng thịt bò khô nhét vào miệng cô bé, khẽ khàng bảo: "Ráng nhịn một chút, lát nữa sẽ có đồ ăn ngon."

Lục Ngọc Châu ngậm miếng thịt bò khô trong miệng, cơn buồn ngủ lập tức bay biến sạch sành sanh.

Đây là mỹ vị mà cô bé chưa từng được nếm thử bao giờ.

Cô bé vừa kinh ngạc vừa hoang mang nhìn Quý Vân Sương, dường như đang muốn hỏi đây là thứ gì.

Quý Vân Sương xoa đầu cô bé, làm một động tác ra hiệu giữ bí mật.

Lục Ngọc Châu lập tức hiểu chuyện bịt chặt miệng lại, không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Thực ra cô bé vốn cũng chẳng hề lên tiếng.

Ngậm miếng thịt khô trong miệng, cô bé hoàn toàn không nỡ nhai, cứ liên tục mút lấy mút để hương vị đậm đà trên đó.

Nhìn dáng vẻ đáng yêu của con gái, Quý Vân Sương mỉm cười, định bụng đi làm thịt hai con thỏ trước.

Không ngờ vừa mới xách thỏ lên, Lục Dần Hành đã đi tới nói: "Để ta làm cho!"

Có người muốn giúp sức, Quý Vân Sương cũng không khách sáo với hắn làm gì.

Nàng lấy đống hoài sơn đào được trước đó ra, chuẩn bị hôm nay sẽ làm món thịt thỏ hầm.

Ở thời điểm trước khi mạt thế nổ ra, món ăn nàng yêu thích nhất chính là ghé qua mấy quán ăn bình dân ven đường để thưởng thức thịt thỏ hầm. Hương vị đó quả thực chỉ cần nghĩ đến thôi là đã thèm nhỏ dãi rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương