Hai chủ tớ tới chính viện, thấy Lâm phu nhân đang xem danh sách sính lễ.
“Mẫu thân!”
Lâm Vãn Khanh đỏ hoe mắt.
Kiếp trước, mẫu thân của nàng qua đời vào năm thứ hai sau khi nàng xuất giá, nàng đã bao năm chưa được nhìn thấy mẫu thân!
Lâm phu nhân quay đầu, môi nở nụ cười dịu dàng, y như trong ký ức.
Nàng lao tới, gần như nhào vào lòng Lâm phu nhân.
“Ai nha.” Lâm phu nhân ôm lấy nàng, khẽ cười: “Sắp lấy phu quân đến nơi rồi mà vẫn còn thích nũng nịu. Mẫu thân lại thêm cho con ít của hồi môn, con xem thế nào?”
Nhìn những rương sính lễ đầy ắp, Lâm Vãn Khanh thấy sống mũi cay cay.
Mẫu thân thương nàng, chỉ hận không thể đem cả Lâm gia gói lại cho nữ nhi mang đi.
“Không cần nhiều thế đâu mẫu thân, người ta là quận vương phủ, có thiếu thứ gì đâu.” Giọng Lâm Vãn Khanh nghèn nghẹn: “Phải rồi mẫu thân, ngài có quen phụ thân của Lục Minh không?”
Kiếp trước, đêm trước khi nàng thành thân, Lục Thịnh Uyên bỗng phát bệnh nặng.
Sợ làm chậm trễ hôn sự của nhi tử, hắn liền quay về quê cũ và cũng chết ở đó.
Nàng chưa từng gặp qua hắn.
Lâm phu nhân đáp: “Lục Thịnh Uyên à… Hắn thuở trẻ là nhân vật phong lưu nhất kinh thành, nữ nhi nhà ai chẳng muốn gả cho hắn? Văn võ song toàn, tài hoa hơn người, từ việc làm văn đến cầm quân đánh giặc, không ai sánh được.”
Lợi hại như vậy sao?
Lâm Vãn Khanh nghe mà không khỏi chú ý.
“Vậy sao sau này hắn lại sa sút thế?”
“Nghe nói năm đó đi đánh người Thát Tử, hắn đem lòng yêu một nữ nhân Thát Tử. Đáng tiếc, cuối cùng vẫn là khác tộc, nàng ta hạ độc hắn, từ đó Lục Thịnh Uyên suy sụp không gượng dậy nổi.”
Lâm phu nhân thở dài: “Thật đáng tiếc cho một bậc nhân tài như thế.”
Sinh mẫu của Lục Minh là một thiếp thất trong phủ, không phải người Thát Tử kia.
Nghe xong chuyện cần hỏi, Lâm Vãn Khanh khéo léo chuyển đề tài, cùng mẫu thân trò chuyện hồi lâu, thấy bà mệt mới lưu luyến lui ra.
“Tiểu thư, sao ngài không cho nô tỳ nói chuyện của thế tử ra chứ!”
Bội Nhi vẫn tức giận không thôi.
“Đừng gấp.” Lâm Vãn Khanh nói: “Vài ngày nữa thì khỏi cần nói.”
Bội Nhi tưởng tiểu thư có kế gì đó, nên cũng không hỏi thêm.
Ai ngờ chỉ mấy ngày sau, đã nghe tin Tô Xảo Nhi được nghênh vào Thường An quận vương phủ.
Nàng tức đến phát run: “Lục thế tử đúng là khi dễ người quá đáng! Hắn ta thế mà dùng lễ bình thê để nghênh tiện nhân kia vào cửa! Sính lễ cũng chẳng kém tiểu thư là bao!”
Lúc này, Lâm Vãn Khanh đang ngồi trước gương chải tóc.
Nàng hờ hững hỏi: “Cảnh tượng náo nhiệt chứ?”
Bội Nhi càng giận: “Sao mà không náo nhiệt được! Người xem náo nhiệt khắp nơi, cả kinh thành kéo tới!”
“Vậy thì tốt.”
Lâm Vãn Khanh đeo đôi hoa tai minh châu, đứng dậy: “Đi thôi, chúng ta cũng đi chúc mừng thế tử một phen.”
“Hả?”
Bội Nhi sững người.
Tình cảnh đó, bọn họ mà đến có thích hợp không?
Rồi nàng chợt hiểu, tiểu thư nhà nàng chắc chắn là định đi gây chuyện!
Nàng lập tức hăng hái chuẩn bị, hầu hạ Lâm Vãn Khanh lên xe ngựa.
Nửa canh giờ sau, đến Thường An quận vương phủ.
Đám hạ nhân Lục gia vừa thấy Lâm Vãn Khanh liền mặt biến sắc, vội vàng chạy đi xin chỉ thị.
Vì Lục Thịnh Uyên đang hôn mê, nên người ra tiếp chính là Lục Minh.
Hắn ta chặn Lâm Vãn Khanh lại, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta biết ngay là ngươi lại giở trò! Ta nói cho ngươi biết, Xảo Nhi đã vào cửa rồi, giờ ngươi có làm gì cũng vô ích thôi!”
“Lục Minh, ngươi thật tự cho mình là đúng.”
Lâm Vãn Khanh khẽ cười, nụ cười tùy ý mà kiêu ngạo.
Mục đích đã đạt, nàng chẳng cần phải giả vờ nữa.
“Ngươi tưởng ta làm tất cả chỉ để lấy lòng ngươi sao? Tưởng cả đời ta đều xoay quanh ngươi à?”
Nàng đẩy Lục Minh ra, cất giọng rõ ràng: “Hôm nay ta đến đây là để hủy hôn.”
Lục Minh sững lại trong giây lát, rất nhanh liền hoàn hồn.
“Hừ, ngươi muốn dùng hủy hôn để ép ta từ bỏ Xảo Nhi phải không? Không đời nào! Xảo Nhi giờ đã là người của Lục gia, ngươi nhận cũng phải nhận, không nhận cũng phải nhận!”
Muốn hù dọa hắn ta sao?
Hắn ta hoàn toàn không sợ.
Dù gì thì hôn sự này cũng đâu có hủy được, nàng chỉ có thể chấp nhận mà thôi!
“Ngươi biết hôn sự này ta không thể hủy bỏ, nên cho rằng đã nắm được ta trong tay à?”
Lâm Vãn Khanh đi quanh hắn ta hai vòng, giọng điệu thản nhiên: “Hủy thì không được, nhưng… có thể đổi.”
Lục Minh cười khinh miệt: “Ta có đệ đệ nào để ngươi đổi chứ?”
Phụ thân của hắn ta cả đời chưa từng cưới thê. Ngay cả hắn ta cũng là do phụ thân hắn ta khi mới mười ba tuổi uống say, hồ đồ một lúc với nha hoàn trong phủ mà sinh ra.
Lâm Vãn Khanh khẽ chớp mắt, cười nhẹ: “Ngươi không có đệ đệ thì đúng, nhưng chẳng phải vẫn còn phụ thân sao?”