Phu Quân Cặn Bã Muốn Nạp Bình Thê Vào Cửa, Ta Quay Đầu Liền Làm Kế Mẫu Của Hắn

Chương 1

Trước Sau

break


Sau khi bị chính phu quân của mình ngược đãi đến chết, Lâm Vãn Khanh sống lại.

Khi nàng mở mắt ra lần nữa, đã trở về nửa tháng trước lễ cưới, đúng cái ngày hắn ta đòi phải nghênh quý thiếp vào phủ trước.

Lâm Vãn Khanh nghiến răng siết nắm đấm, chuẩn bị đi gặp hắn ta.

Kinh đô, miếu Hồ Lô.

Cuối cùng lại gặp được tên phu quân cặn bã đó.

Lâm Vãn Khanh cười lạnh, để lộ hàm răng trắng lạnh: [Tiện nam nhân, gặp được ta sau khi trọng sinh, e rằng kiếp này ngươi chẳng được yên thân nữa đâu.]

Thiếu niên Lục Minh mặt mày tuấn tú, sắc mặt lạnh băng:

“Lâm Vãn Khanh, ta thật không ngờ ngươi lại là người độc ác đến thế. Trong bụng Xảo Nhi đã có cốt nhục của ta, ngươi chỉ cần gật đầu cho nàng vào cửa là được, chẳng lẽ ngươi thật muốn bức chết nàng sao?”

Lâm Vãn Khanh gật đầu: “Ngươi nói cũng có lý. Nàng đã mang thai với ngươi, tự nhiên phải được vào cửa trước rồi.”

Sắc mặt thiếu niên khựng lại.

“Nàng xuất thân không bằng ngươi, dù có vào cửa trước cũng chẳng thể áp được ngươi. Ngươi không cần lo điều ấy. Hơn nữa nàng vốn là người hiền lành, chẳng có tính tranh đoạt, sau này nhất định sẽ nghe lời.”

Hắn ta ngừng một chút, rồi nói:

“Ngươi làm thế tử phi, nàng làm quý thiếp, nước sông không phạm nước giếng.”

Lâm Vãn Khanh thản nhiên.

Dù sao nàng cũng chẳng định gả cho hắn ta thêm lần nào nữa.

“Ta cũng thấy Xảo Nhi muội muội rất ngoan, thế nên thế tử nhất định không được ủy khuất nàng. Khi nghênh nàng nhập môn, phải thật long trọng, sính lễ cũng phải hậu hĩnh đấy.”

Lâm Vãn Khanh khuyến khích nói: “Muội ấy vì tình cảm của hai người mà cam nguyện làm thiếp, thế tử không thể phụ tấm lòng của Xảo Nhi muội muội được đâu.”

Lục Minh ngơ ngác.

Lâm Vãn Khanh từ khi nào lại trở nên biết điều thế này?

Vài ngày trước chẳng phải nàng còn bắt hắn ta ép Xảo Nhi bỏ hài tử trong bụng sao?

Sao hôm nay lại đổi giọng rồi?

“Ngươi thật lòng nghĩ vậy?”

Hắn ta nửa tin nửa ngờ: “Ngươi không phải lại định bày trò gì đấy chứ?”

Lâm Vãn Khanh tỏ vẻ chân thành: “Sao có thể được, ta cũng chỉ là vừa mới tỉnh ngộ thôi. Xảo Nhi muội muội sớm muộn gì cũng vào cửa, ta đâu cần phải đắc tội với thế tử chứ? Dù sao sau này, ta vẫn phải dựa vào ngài mà sống mà.”

Một câu nói xóa sạch mọi nghi ngờ trong lòng Lục Minh.

Phải rồi.

Dù nhà mẹ đẻ của Lâm Vãn Khanh có quyền thế thế nào, nàng cũng chỉ là nữ nhân, sớm muộn vẫn phải dựa vào nam nhân mà sống.

Huống chi hôn sự giữa hai nhà bọn họ chẳng thể hủy bỏ.

“Ngươi biết vậy là tốt.” Lục Minh nói với giọng ban ơn: “Chỉ cần ngươi biết điều, sau này ta sẽ không lạnh nhạt ngươi nữa.”

“Đa tạ thế tử.”

Lâm Vãn Khanh hành lễ, cúi đầu che giấu nụ cười lạnh nơi khóe môi.

Kiếp trước, vì nghĩ cho tiền đồ của Lục Minh, nàng ngăn hắn ta nghênh Tô Xảo Nhi vào phủ, còn cưỡng ép khiến nàng ta sảy thai.

Cũng nhờ hành động đó, mà khi các hoàng tử trong triều lần lượt mất mạng, Hoàng đế phải chọn người kế vị từ trong tông thất, Lục Minh mới lọt vào mắt ông.

Sau đó, trải qua bao biến cố, nếu không có một tay Lâm gia gánh đỡ, hắn ta làm sao có thể bước lên ngôi báu?

Thế mà kết cục lại ra sao?

Phụ thân cùng thúc phụ của nàng bị hắn ta nghi kỵ, tước binh quyền rồi giam lỏng tại kinh thành, còn nàng bị đôi cẩu nam nữ này hành hạ đến chết.

Lâm Vãn Khanh hồi thần, lạnh mắt nhìn Lục Minh mãn ý rời đi.

Nha hoàn Bội Nhi hầm hừ chạy vào từ ngoài phòng: “Tiểu thư, sao ngài lại đồng ý để tiện nhân kia vào cửa trước chứ? Chẳng phải là dẫm lên mặt của ngài sao?”

Nàng tức đến sắp khóc.

“Đã vào cửa trước ngài, giờ còn có thai, thế tử sao không cưới luôn tiện nhân ấy làm chính thất đi cho xong!”

“Ngươi nói đúng lắm đấy.”

Lâm Vãn Khanh gõ nhẹ đầu nàng: “Ta chính là muốn hắn ta cưới Tô Xảo Nhi làm chính thê.”

Bội Nhi tròn mắt: “Tiểu thư, ngài nói chuyện hồ đồ gì vậy! Hắn ta cưới Tô Xảo Nhi, thế ngài phải làm sao?”

“Ta à?”

Lâm Vãn Khanh mỉm cười:

“Vậy ta gả cho phụ thân hắn ta thì thế nào?”

Bội Nhi trợn tròn mắt, lắc đầu lia lịa: “Tiểu thư, ngài đừng nói bậy, để ai nghe thấy thì danh tiếng của ngài còn đâu! Chi bằng mau tới tìm phu nhân bàn bạc chuyện này đi.”

Nàng dứt khoát kéo Lâm Vãn Khanh đi.

Lâm Vãn Khanh cũng không giải thích thêm.

Hôn sự giữa nàng và Lục Minh đã định, không thể hủy, chỉ có thể đổi. Mà người có thể đổi, chỉ có phụ thân của hắn ta — Thường An quận vương Lục Thịnh Uyên.


break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc