Phu Lang Là Cái Luyến Ái Não

Chương 22

Trước Sau

break

Edit: Dao Dao

Hàn lan vốn chia làm ba loại theo mùa: xuân, hạ và thu. Một gã sai vặt chạy bừa ra chợ mà lại mua trúng chậu xuân hàn lan hiếm gặp như vậy, khiến Tào thị cũng không khỏi thầm khen Bùi Tê vận khí thật sự không tệ.

Dĩ nhiên, trong mắt Tào thị, đây chỉ đơn thuần là vận may, chứ tuyệt chẳng phải thứ “cao nhã có phẩm vị” như thị lang phu nhân đang hào hứng suy diễn.

“Thân cây thon dài, lá cành thanh tú, sắc hoa cùng vân cánh hài hòa, hương lại bền và xa.” Thị lang phu nhân chăm chú thưởng nhìn một hồi, gật đầu khen: “Tê Tê, chậu hàn lan này của con cũng xem như một món trân phẩm hiếm có rồi.”

Tê Tê nhà bà quả nhiên đã biết tiến bộ.

Chiêm thị lập tức thuận miệng khen theo, nói đó là đóa hoa đẹp khó gặp.

“Tổ mẫu xem, không chỉ thế đâu.” Tào thị giọng đầy hưng phấn, chỉ vào chậu lan: “Ngài nhìn cánh hoa này đi, là mai cánh đó.”

“Để ta xem nào.” Thị lang phu nhân cười nói: “Tuổi già mắt mờ, nãy nhìn chưa kỹ.”

Bà liền để nha hoàn dìu đến gần chậu lan. Chiêm thị, Bùi Ngâm Di cùng mấy người khác cũng ùn ùn tiến lên, ai nấy đều cúi đầu xem xét.

“Tê Tê, chậu lan đẹp thế này con lấy từ đâu ra? Hàn lan mai cánh, nhiều năm rồi nương chưa từng gặp lại.” Thị lang phu nhân không giấu được vẻ yêu thích.

Nghe cháu dâu với mẹ ruột thay nhau khen ngợi, Bùi Tê vui đến mức suýt muốn bay lên trời. Cậu vốn đã đoán hoa lan phu tử tặng mình nhất định cực kỳ quý giá, e rằng phải trải qua trăm đường vất vả mới tìm được. Thương cậu bị chia cách không thể gặp mặt, phu tử liền gửi hoa lan đến để bày tỏ tâm ý.

Người ta chẳng vẫn nói đó sao “kính phá quang chẳng đổi, lan héo hương còn vương”. Chậu hàn lan này, nhất định là phu tử gửi để tỏ nỗi nhớ nhung.

Cũng may lúc này cậu còn bận rộn đối phó với ánh mắt của cả phòng, chưa kịp thả trí tưởng tượng bay xa bằng không, e rằng trong đầu đã kịp dựng nên một câu chuyện tình lâm li bi thiết nữa rồi.

Nghe thị lang phu nhân hỏi, Bùi Tê đáp lí nhí:

“Là… Thiển Hà mua trên phố, mười đồng tiền.”

Cả gian phòng lập tức lặng như tờ.

Mười đồng tiền?

Một chậu hàn lan như vậy lại rơi vào tay kẻ chẳng biết nhìn hoa đúng là có mắt không tròng!

Cũng may nó vào tay Bùi phủ, coi như từ nay về được chốn ngay ngắn đàng hoàng, không đến nỗi bị vùi dập giữa chợ.

“Tiểu thúc thúc vận khí thật sự quá tốt.” Tào thị chân thành nói. “Chậu hàn lan này nếu đem ra phố đấu giá, e rằng trăm lượng bạc cũng chưa chắc mua nổi. Nhìn sinh khí sung mãn thế này, hẳn còn có thể nở thêm hai tháng nữa.”

Nếu Triệu Sơ Đồng có mặt ở đây, nghe lời nhận xét của Tào thị, hẳn cũng phải khen nàng tinh mắt. Sợ Bùi Tê không biết cách dưỡng hoa, hắn đã lặng lẽ dồn vào chậu lan này không ít dị năng sinh mệnh.

Được người trong lòng tặng hoa, lại được cả nhà thay nhau khen ngợi, hôm nay Bùi Tê thật sự cao hứng đến mức sắp nổ tung.

Chỉ có Bùi Ngâm Di và Bùi Ngâm Lan là trong lòng cùng lúc lẩm bẩm một câu giống nhau đúng là vận cứt chó.

Triệu Sơ Đồng hoàn toàn không hay biết chậu hoa mình thúc nở đã khiến Bùi phủ náo loạn đến mức nào. Lúc này, hắn chỉ đang ung dung mở phong thư Bùi Tê gửi tới bên trong là một tờ hoa tiên cùng hai tấm ngân phiếu.

Trên hoa tiên chép bài Cải cát trong Kinh Thi: một ngày không gặp, tựa ba tháng xa, ba thu cách biệt, ba năm chẳng thấy… Hẳn là vì trong lòng chất chứa bao lời thương nhớ, lại không biết viết sao cho thỏa, nên mới mượn thơ thay lời bày tỏ.

Còn hai tấm ngân phiếu một trăm lượng một tờ, cộng lại tròn hai trăm rõ ràng là sợ hắn tiền bạc không đủ để lo sính lễ.

Có lẽ Thiển Hà đã không nói rõ, là để giữ thể diện cho hắn.

Triệu Sơ Đồng nghĩ thầm tiểu ca nhi Bùi Tê này, đôi khi cũng đáng yêu thật.

Nhân lúc còn thời gian, hắn ra phố dạo một vòng, mua sắm không ít thứ. Đến khu chợ phía Tây, tình cờ bắt gặp một dãy hàng bán hoa của người phiên bang, hắn liền tiện tay mua thêm một lượt, rồi sắm hẳn một chiếc sọt lớn, gùi hết thảy lên lưng, vội vàng quay về Thạch Đài thôn.

Vừa về đến đầu thôn, Triệu lão hán đã đứng chờ sẵn trước cửa.

Trong lòng Triệu Sơ Đồng thoáng chốc ấm lên.

Thấy con trai cõng cả một sọt đồ, Triệu lão hán vội bước tới đỡ xuống, miệng không ngừng lải nhải: “Con à, sao lại mua nhiều thế này? Lần sau có mua thì gọi Triệu Quý đi cùng, một mình con cõng nặng như vậy cực thân lắm.”

Triệu Sơ Đồng cũng không cãi, chỉ đáp: “Cha, số này con định trồng thử. Triệu Quý không rành mấy việc này, mai cha giúp con tìm vài người biết ươm giống, sửa soạn đất đai.”

Tháng ba, vụ cày bừa xuân ở Thạch Đài thôn vừa dứt. Ruộng đất trong thôn gần như đã gieo trồng xong xuôi, chỉ còn lại hai mẫu ruộng của nhà họ Triệu vẫn bỏ không. Chuyện này khiến không ít thôn dân rảnh rỗi âm thầm bàn tán, đoán xem Triệu Sơ Đồng rốt cuộc đang toan tính điều gì.

Dẫu phần lớn đều cho rằng hắn tuy đỗ cử nhân nhưng rốt cuộc cũng chẳng làm nên trò trống gì, không còn tiền đồ hiển hách như người ta từng mong đợi, thì hắn dù sao vẫn là cử nhân duy nhất của Thạch Đài thôn. Nhất cử nhất động, tự nhiên đều bị người khác để mắt tới.

Triệu lão hán sợ con trai mải mê mấy chuyện đâu đâu mà lỡ mất vụ mùa, đã hai lần đến khuyên. Bất đắc dĩ, Triệu Sơ Đồng đành nói thật rằng mình muốn trồng một thứ “hiếm lạ của ngoại bang”.

Giờ thấy con gùi về cả sọt đồ kỳ quái, Triệu lão hán liền mở ra xem thử. Vừa trông thấy những củ ngắn mập, thân chia thành mấy đốt, trông chẳng khác nào cánh tay trẻ con, lão lập tức trợn tròn mắt:

“Nhi à, đây chính là thứ con định trồng sao? Nhìn cứ như tay tiểu oa nhi vậy. Cha sống ngần ấy năm rồi, còn chưa từng thấy thứ gì kỳ quái thế này mà cũng trồng được.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc