Phu Lang Là Cái Luyến Ái Não

Chương 21

Trước Sau

break

Edit: Dao Dao

Buổi sáng hôm ấy, Bùi Tê cả buổi tinh thần treo ngược cành cây. Đi học thì thẫn thờ, để ma ma dạy dỗ quát nhắc suốt mà vẫn chẳng sửa được cái nết. Ma ma tức muốn hộc máu nhưng cũng chẳng dám làm gì Thị lang phủ giao bà đến dạy dỗ thiếu gia sắp xuất giá, song thiếu gia này lại không thể đánh, không thể mắng, lời nặng cũng chẳng dám thốt nửa câu. Biết vậy thì bà đã chẳng nhận việc cho rồi.

Người khác còn nể ma ma, riêng Bùi Tê thì không.

Đợi đến lúc ma ma rời đi, Thiển Hà mới dám lén vào. Vừa thấy Thiển Hà, Bùi Tê lập tức sống lại như được rưới nước xuân, vội phẩy tay đuổi sạch hạ nhân:

“Thế nào? Gặp phu tử chưa? Phu tử nói sao? Sính lễ đến đâu rồi? Mồng chín có đi không?”

Thiển Hà trình chậu lan cùng lời nhắn.

Bùi Tê nghe xong, ngực lập tức nở hoa, đắc ý vô bờ:

“Ta biết ngay Triệu Sơ Đồng một mực si tâm với ta.”

Thiển Hà lại thuật hết lời phu tử nói về sính lễ. Nhưng thế vẫn chưa đủ với Bùi Tê. Cậu bắt đầu hỏi đến tâm tình, sắc mặt, từng động tác của Triệu Sơ Đồng.

Thiển Hà khổ muốn chết hai người chỉ gặp nhau chừng mười lăm phút, Thiển Hà chỉ kịp hỏi đúng việc và nhớ đúng dặn dò. Vậy mà giờ bị tuôn hỏi đủ thứ phu tử mặc gì, trâm cài ra sao, tâm tình thế nào, có vui không, có sốt ruột không, có nghĩ đến thiếu gia hay không… bị hỏi đến mức Thiển Hà chỉ muốn lăn ra xỉu cho xong.

Đợi đến khi Bùi Tê moi được sạch sành sanh, Thiển Hà đã mệt rũ như mất nửa cái mạng.

Trong lòng Thiển Hà thầm kêu trời nếu hôm nay người đi gặp phu tử là thiếu gia thì Thiển Hà đã được yên thân rồi.

Đến trưa, nghe bọn hạ nhân bẩm rằng Bùi Tê sáng nay đích thân sai sai vặt ra chợ mua một chậu hoa lan về, Thị lang phu nhân vui mừng như bắt được bảo vật.

Năm nào nàng cũng nhìn cái đứa chỉ biết bứt hoa bẻ cành, hoa chưa nở đã bị nó hành sắp tàn vậy mà nay lại biết bắt chước người ta thưởng hoa?

Từ nhỏ Bùi Tê thân thể cứng cáp như nghé con, ngồi yên một chỗ thì sống không nổi. Cậu chỉ thích lon ton bám theo Bùi Hàm cùng mấy vị ca nhi, cô nương quen trong phủ võ tướng, hết chạy lại nhảy bảo cậu nâng mấy đóa hoa yếu ớt mỹ lệ chẳng khác gì bảo cậu… học nữ công thêu thùa.

Nhưng mấy năm theo sát Triệu phu tử, ngắm hoa cậu cũng học được chút da lông. Dù vẫn còn cách hai chữ “thật lòng yêu thích” một quãng đường dài.

Trong Tê Ngô Viện, hầu hết hoa cỏ đều do Thị lang phu nhân hoặc Tào thị vợ Bùi Hàm rảnh rang thì giúp quy hoạch chăm sóc. Chứ để Bùi Tê tự tay… e rằng không giữ nổi đến ngày thứ hai.

Ấy vậy mà giờ đây chính Bùi Tê lại biết chủ động mang hoa về trồng. Thử hỏi, lòng Thị lang phu nhân có thể không hớn hở đến mức nào?

Ai nói Tê Tê nhà nàng là bao cỏ, chẳng biết gì? Trước giờ chẳng qua nó không thích nên không làm mà thôi. Nay đã hiểu ra thú vui tao nhã, lập tức liền trở nên có phẩm vị mà ngươi xem, bông hoa đầu tiên nó tự mua về lại là hoa lan.

Chỉ riêng chuyện ấy cũng đủ thấy Bùi Tê tuy được cưng chiều từ bé, nhưng tuyệt chẳng hư hỏng. Thị lang phu nhân nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi âm thầm ghi thêm cho mình một tràng công trạng dài dằng dặc.

Bùi Tê có làm sai điều gì, thị lang đại nhân cùng thị lang phu nhân đều lặng lẽ đứng ra dàn xếp, không để lớn chuyện. Nhưng hễ nó làm được một việc ra hồn, thị lang phu nhân liền hận không thể cho cả phủ, thậm chí cả thành đều biết ca nhi nhà mình làm được đó, các ngươi nhìn cho kỹ!

Bởi vậy đến buổi chiều, bà liền sai người truyền Bùi Tê tới viện của mình, còn cố ý dặn phải mang theo chậu hoa lan. Chưa hết, bà lại cho mời con dâu cả, cháu dâu, cùng đám cháu trai cháu gái trong phủ đến đầy đủ, nói là cùng nhau thưởng… hoa lan của Bùi Tê.

“Tiểu thư, phu nhân căn dặn chiều nay phải đến Tâm Viện thưởng hoa lan của Tê thiếu gia.” Vân Diều nha hoàn bên cạnh Bùi Ngâm Di chạy vào bẩm báo.

Bùi Ngâm Di nghe xong liền tưởng mình nghe nhầm. Thưởng hoa lan của Bùi Tê ư? Cậu có thể mang ra được thứ hoa gì để người ta xem cho khỏi xấu hổ?

Nghĩ tới nghĩ lui, e rằng chỉ để người khác chê cười.

Bùi Ngâm Lan cũng ôm cùng suy nghĩ với Ngâm Di mà đi xem cho biết. Không phải bọn họ cố tình coi thường Bùi Tê, chỉ là hình tượng “không học vấn, không nghề nghiệp” của cậu đã khắc sâu trong lòng người từ thuở bé, nay bảo cậu làm chuyện tao nhã cao quý, nghe thế nào cũng thấy… không đúng lắm.

Lần này đột nhiên mời đến thưởng hoa, bọn họ chịu xuất hiện cũng chỉ là nể mặt tổ mẫu. Để khỏi khiến bà mất vui, đành tới cổ vũ cho Bùi Tê một phen.

“Tiểu thúc thúc, cháu dâu nghe nói hôm nay người kiếm được một chậu hoa lan tuyệt hảo, nên mới cả gan đến gặp tổ mẫu để mở mang kiến thức đây.” Vừa thấy Bùi Tê bước vào, Tào thị đã dè dặt tiến lên chào hỏi, giọng nói mềm mỏng lại rất biết nhìn sắc mặt.

Bùi Tê được gia chủ sủng ái đã đành, Bùi Hàm lại còn cưng chiều thêm, Tào thị tự nhiên cũng sẵn lòng nâng đỡ cậu vài phần.

Hơn nữa, Tào thị vốn yêu hoa, đặc biệt am hiểu hoa lan. Bởi vậy lần này nàng càng thêm tò mò, muốn xem thử chậu hoa mà Bùi Tê mang tới rốt cuộc là dạng gì.

Đứng trước mặt Tào thị người chỉ cần liếc mắt một cái đã phân được thật giả Bùi Tê không khỏi hơi đỏ mặt. Cậu chỉ biết hoa lan phu tử tặng mình đẹp vô cùng, nhìn vào là lòng liền vui, chứ hỏi nó đẹp ở đâu, đẹp thế nào… thì thật sự không nói ra nổi.

Dù trong lòng cậu tin chắc hoa phu tử đưa là trân phẩm hiếm có, tuyệt không phải thứ mua cho có lệ, nhưng đối diện người sành nghề thực thụ, Bùi Tê lại không tránh khỏi ngắc ngứ.

“Tê Tê còn thẹn thùng kìa, mau đem bảo bối hoa lan ra cho chúng ta mở mang tầm mắt đi.” Chiêm thị cười trêu.

Thiển Hà lập tức ôm chậu hoa bước lên.

Tào thị vừa nhìn liền khẽ thốt một tiếng, giọng không giấu được kinh ngạc:

“Là xuân hàn lan.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc