Phu Lang Là Cái Luyến Ái Não

Chương 16

Trước Sau

break

Edit: Dao Dao

Đang trò chuyện, nhị thúc họ Triệu lại chen miệng, một đường lái câu chuyện sang hướng hôn sự của Sơ Đồng: “Lão Tam này, chuyện thành thân của thằng Sơ Đồng ngươi tính tới đâu rồi? Con trai nhà đại Trụ cùng tuổi nó đã sắp đi xem mắt, còn nhà ngươi sao vẫn chẳng thấy động tĩnh.”

Nhị thúc tuổi đã lớn, không còn xuống ruộng nữa, ngày thường chỉ thích chống tay đi dọc bờ ruộng mà hóng chuyện thiên hạ.

Triệu lão hán cười đáp, giọng vẫn một mực hòa khí: “Nhị thúc, không vội. Sơ Đồng còn muốn đi thi, cưới vợ lúc này lại phân tâm.”

Hôn sự của con, ông không dám xen bừa. Con ông có tính toán riêng, ông làm cha thì cứ để con tự quyết.

Có người chen vào: “Lại muốn đi thi? Mà kỳ thi kế cũng phải sang năm kia. Lần này nó có nắm chắc không?”

Giọng điệu kia khiến Triệu lão hán nghe đã thấy khó chịu. Cái gì mà “lại muốn”? Con ông muốn đi thi thì đi thi, ông có tiền, ông nuôi được. Dù thi có rớt nữa, rớt thêm vài lần, ông cũng cam lòng.

Nhị thúc vẫn chẳng buông tha: “Thi thì cứ thi. Nhưng chuyện thành thân có chậm là bao? Ta thấy thằng Sơ Đồng bay bổng quá mức. Hai cha con các ngươi cũng mơ hồ… Nhà cửa chẳng sửa sang gì cho ra dáng cử nhân cả.”

Theo lệ trong thôn, hễ có người đỗ đạt, gia đình đều muốn mua thêm ruộng, xây lại nhà, phô chút thể diện. Đằng này hai cha con Triệu gia vẫn y nguyên như thuở trước nhà chỉ sửa sơ sơ, không thuê người làm, ngày ngày vẫn ra đồng cày bừa.

Nói là tích cóp để lo cho Sơ Đồng về sau, nhưng gom mãi gom hoài cũng chẳng bằng tiền bút mực hắn tiêu mỗi năm. Thế nên trong mắt vài kẻ nông cạn, cử nhân Triệu Sơ Đồng lại thành ra… “không có tiền đồ”.

Triệu lão hán mặc kệ, chỉ thuận theo vài câu cho qua chuyện. Việc của con ông, đến ông còn chẳng dám nói quá một câu huống chi mấy lời xì xầm bừa bãi này nghe rồi bỏ.

Thôn Thạch Đài là vùng đất vàng phì nhiêu hiếm có nếu không phải người trong thôn đời đời gắn bó, lại biết đùm bọc nhau, cộng thêm từng xuất hiện nhân vật hiển quý, e rằng mảnh đất tốt lành này đã sớm bị nhà quyền quý thâu tóm, dân chúng chẳng biết chừng đã thành tá điền từ lâu.

Triệu Sơ Đồng gánh đất trở về, một đường gánh thắng vào phòng rồi đổ ụp xuống. Hắn lục trong nhà được hai cái bình gốm sứt miệng và một cái chén vỡ, đều đem xúc đất đầy lên.

Sau đó, hắn mới lấy từ không gian dị năng ra số hạt giống thực vật biến dị từng nuôi dưỡng ở kiếp trước.

Hắn chọn những loại sản lượng lớn như khoai lang đỏ biến dị, khoai tây biến dị, bắp biến dị, bí đỏ biến dị, khoai sọ biến dị, đậu phộng biến dị… Tổng cộng hơn mười loại hoa màu quý hiếm.

Kiếp trước, vì virus hoành hành, đất đai chẳng còn trồng trọt được. Hạt giống thường dù có dị năng giả thúc sinh cũng không giữ nổi mầm sống.
Còn giống biến dị thì chỉ biết mọc theo hướng tấn công, chẳng chịu sinh hoa kết quả.

Nghĩ tới đó, Triệu Sơ Đồng chỉ thấy lòng hơi nhột đời này tốt xấu gì cũng là được làm lại từ đầu, không tranh thủ thì chẳng phải có lỗi với chính mình sao?

Chỉ có mộc hệ dị năng giả mới ép được đám thực vật biến dị ấy đi đúng hướng, bởi vậy mộc hệ luôn là trụ cột lương thực, được các căn cứ nâng niu như của báu vật.

Khi nghe tin Tây Bắc đại hạn, Triệu Sơ Đồng từng nghĩ đến việc tung ra giống cao sản cứu đói. Hôm qua nhìn đoàn dân chạy nạn mặt mày tro bụi, dáng vẻ thê thảm, hắn chợt nhớ tới những ngày mạt thế nơi văn minh cao đến mức chỉ một viên đạn cũng đủ hủy diệt cả hành tinh, vậy mà trước thiên tai lại yếu ớt chẳng khác chi cỏ rác. Người người ngước lên trời mong có cứu tinh, mong khoa học tiến thêm một bước để giúp họ thoát khỏi tịch diệt.

Còn nơi này… bữa ăn còn phải trông chờ vào sắc mặt của trời. Một trận hạn kéo dài, một cơn mưa quá lớn, cũng đủ khiến vô số nhà tan cửa nát. Sự yếu ớt ấy khiến Triệu Sơ Đồng hiếm hoi sinh lòng cảm thông. Nếu nơi này có lương thực cao sản, khi tai họa giáng xuống, dân chúng ít nhất cũng có thêm một đường sống.

Huống hồ, bản thân hắn chẳng chịu thiệt gì trái lại còn thu lợi từ đó.

Triệu Sơ Đồng không phủ nhận việc hắn lôi ra số hạt giống vốn định chôn theo kia, đúng là có chút lòng trắc ẩn, nhưng phần nhiều vẫn vì lợi ích.

Ban đầu hắn tính dùng của cải để cưới Bùi Tê trong ba tháng mà xoay được mười vạn hay hai mươi vạn lượng bạc trắng đã là cực hạn. Chưa kể người Thị lang phủ chưa chắc chịu để tâm đến mấy đồng bạc đó. Nhà quyền quý nào thiếu tiền? Chuyện bán con chỉ xảy ra với kẻ nghèo túng sa cơ còn Thị lang phủ đang lúc thịnh vượng, người kế tục đầy nhà, làm sao vì bạc mà lung lay.

Đúng lúc Tây Bắc lâm cảnh khó cứu vãn nếu thời điểm này xuất hiện loại lương thực sản lượng cao, đoạn xung đột chó má giữa nguyên thân và Bùi Tiểu Tê xem như có thể xóa sổ. Khi ấy hắn đưa lại đề nghị hôn sự cũng dễ như trở bàn tay.

Triệu Sơ Đồng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ thấy vì một người ca nhi như Bùi Tê mà bản thân bỏ ra quá nhiều. Thật là mệt tâm mệt sức tương lai nhất định phải đòi lại cả vốn lẫn lời.

Đúng vào lúc hắn đang tính toán, Bùi Tê đang được ma ma giảng lễ nghi trong phủ Thị lang bất chợt hắt xì một tiếng.

“Hửm? Có ai sau lưng đang nói xấu ta sao?” Cậu lầm bầm.

“Bùi thiếu gia, đang học. Xin chuyên tâm cho.” Ma ma nhíu mày răn đe.

“Vâng…” Bùi Tê miễn cưỡng ngồi thẳng, nhưng dáng vẻ vẫn lười nhác như cũ. Ma ma tức đến nghiến răng, song cuối cùng vẫn nuốt xuống, không nói thêm câu nào.

Phu tử vừa rời phủ, cậu liền cảm thấy một chuỗi ngày tháng khổ ải sắp ập xuống đầu. Nương cậu nhất quyết mời lão thái bà này đến dạy quy củ lễ nghi, cách làm phu lang, quản gia, rồi còn cả… xử lý của hồi môn.

Chỉ nghĩ thôi đã thấy đau đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc