Thấy một người một chó đã tương tác xong xuôi, Thẩm Vị Ảnh liền bảo: "Đi thay y phục đi, đem chó giao cho hạ nhân."
Nghe ý nàng là không cho mang Bạch Bạch theo, Vệ Bá Ngọc nhìn nàng bằng ánh mắt khẩn cầu.
"Chàng và chó chỉ được ra ngoài một đứa thôi, tự chọn đi!" Lễ hội Hoa Đăng người đông nườm nượp, nàng chăm sóc một mình Vệ Bá Ngọc đã đủ mệt mỏi rồi, lại thêm một con chó nữa chắc nàng kiệt sức mất, nàng đi chơi chứ không phải đi rước khổ vào thân.
Thấy nàng không có ý định nới lỏng nửa lời, lại nghĩ đến những món ngon bên ngoài, sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Vệ Bá Ngọc đành chọn đặt chó nhỏ xuống.
Chú chó nhỏ dường như cũng hiểu được ý định của hai người, cứ đứng dưới đất mà sủa liên hồi, nếu nó biết nói, có lẽ lúc này đã mắng chửi ầm ĩ rồi.
Thực sự thấy phiền vì tiếng sủa của nó, Thẩm Vị Ảnh lắc quạt xếp, tùy tiện buông một câu: "Nghe nói canh thịt chó hình như rất ngon."
Chó trắng nhỏ vừa nãy còn sủa không ngừng lập tức im bặt, kẹp đuôi chạy thẳng ra ngoài, người này đáng sợ quá, nàng ta muốn ăn thịt chó rồi!
Thấy hành động của nó, Thẩm Vị Ảnh khẽ cười: "Đúng là một con vật linh tính, có điều hơi nhát gan."
Vừa vặn Vệ Bá Ngọc cũng đã thay xong y phục bước ra, y nhìn nàng với vẻ thắc mắc. Thẩm Vị Ảnh không đáp, chỉ nói: "Đi thôi!"
Dứt lời, nàng rời khỏi sập mềm, tay cầm quạt xếp ung dung đi về phía cổng, Vệ Bá Ngọc thấy vậy vội vàng đi theo.
Hai người tình cờ chạm mặt Chu quản gia đang có việc tìm nàng. Chu quản gia cười hiền từ: "Thẩm tiểu thư và công tử định ra ngoài sao?"
"Ừm, nghe nói lễ hội Hoa Đăng không tệ, định ra ngoài xem thử."
Thấy hai người cùng nhau đi chơi, Chu quản gia rất lấy làm mừng, điều này chứng tỏ quan hệ giữa bọn họ đã có tiến triển. Bà đến vốn cũng vì việc này, giờ bọn họ đã quyết định đi thì chẳng cần bà phải nhắc nhở thêm. Nghĩ đoạn, bà vẫn hỏi: "Thẩm tiểu thư có cần lão nô phái thêm vài người đi theo bảo vệ an toàn cho tiểu thư và công tử không?"
Biết Chu quản gia có ý tốt, nhưng Thẩm Vị Ảnh vẫn khéo léo từ chối: "Không cần đâu, bên ngoài đông người dễ bị lạc nhau. Người là ta đưa ra ngoài, tự khắc sẽ đưa về nguyên vẹn."
Có câu này của nàng, Chu quản gia cũng yên tâm: "Lão nô đương nhiên tin tưởng Thẩm tiểu thư." Nói xong liền tránh đường cho nàng đi.
…
Thẩm Vị Ảnh phẩy quạt đứng trước cổng Vệ phủ. Đèn hoa cả thành đã được thắp sáng, lễ hội Hoa Đăng của thành Lương Châu quả nhiên danh bất hư truyền, phóng tầm mắt ra xa chỉ thấy một vẻ hoa lệ rực rỡ đến mê hồn.
Thẩm Vị Ảnh gập quạt xếp lại giắt vào bên hông, xoay người đưa tay về phía Vệ Bá Ngọc: "Nắm cho chắc, đừng để lạc mất."
Vệ Bá Ngọc dù sao cũng khờ khạo như tiểu hài tử, chẳng bao giờ suy nghĩ sâu xa xem cử chỉ ấy có đoan chính hay không, chỉ biết ngoan ngoãn đưa tay ra nắm lấy theo lời nàng.
Cảm giác mềm mại nơi bàn tay khiến Thẩm Vị Ảnh hơi ngẩn ngơ. Tiểu phu lang của nàng thật mềm mại, đỉnh đầu mềm, ngay cả tay cũng mềm, chẳng biết những chỗ khác có mềm như vậy không… Ánh mắt nàng có phần nóng bỏng nhìn chằm chằm vào eo của Vệ Bá Ngọc.
Thấy nàng cứ nhìn mình mãi mà không đi, Vệ Bá Ngọc thắc mắc dùng tay kia chọc nàng một cái. Thẩm Vị Ảnh sực tỉnh, vội thu hồi ánh mắt.
Vẻ ngoài nàng vẫn bình thản trấn tĩnh như thường, nhưng trong lòng lại thầm tự mắng mỏ mình, sao nàng có thể đến cả tên ngốc cũng không tha cơ chứ?
Đi chưa được bao xa, Vệ Bá Ngọc phía sau đã dừng lại trước một sạp hàng bán hạt dẻ. Biết y muốn ăn, có lẽ vì cảm giác tội lỗi sau những suy nghĩ không nên có vừa rồi, Thẩm Vị Ảnh hào phóng mua cho y.
Một tay Vệ Bá Ngọc bị nàng nắm, một tay ăn hạt dẻ không tiện, theo bản năng muốn rút tay ra.
Thẩm Vị Ảnh nhận thấy liền nhìn y: "Sao thế?"
Vệ Bá Ngọc giơ bàn tay đang bị nàng nắm lên, phụng phịu nói: "Ăn hạt dẻ!"
Thẩm Vị Ảnh mất kiên nhẫn: "Thật phiền phức!" Nhưng bàn tay còn lại đã đưa ra giúp y cầm hạt dẻ.
Vệ Bá Ngọc không chịu, y muốn tự cầm lấy ăn, thế là tiếp tục cựa quậy.
Thẩm Vị Ảnh liền bóp nhẹ vào lòng bàn tay y: "Còn không nghe lời, ta sẽ không mua đồ ăn cho chàng nữa đâu."
Vừa nghe thấy chuyện ăn uống, Vệ Bá Ngọc mới chịu ngoan ngoãn, mặc kệ cho nàng cầm lấy tay mình.