Ta chỉ cười cười, không nói gì.
Toàn là thần kinh.
Càng nghĩ càng thấy mình mới là nhiệm vụ giả tận tụy nhất. Có thể nói là “bạch nguyệt quang” trong giới nhiệm vụ giả—sáng lóa, từ bi, soi rọi khắp chúng sinh khổ nạn.
Tư Như nhắm mắt lại.
Đường đi xóc nảy kinh khủng. Quốc lộ vùng núi thì đừng mong bằng phẳng, chỗ thì lồi chỗ thì lõm, sơ sẩy một chút là có thể bị hất văng khỏi ghế.
Thế mà ai nấy đều như đã quen.
Tư Như không nói nữa. 0527 cũng chẳng biết chủ nhân mới đang nghĩ gì, tủi thân co lại thành một cục. Chủ nhân đã bảo không có việc gì thì đừng lên tiếng, nó bèn làm một hệ thống “đẹp mà im lặng” cho xong.
Không tủi thân.
Không tủi thân.
…Tủi thân.
Rất lâu sau, xe dừng lại, đã tới một thành phố khác. Thành phố không quá lớn, nhưng lớn hơn nơi trước rất nhiều. Kinh tế phồn vinh, trị an cũng khá tốt—ít nhất sẽ không có cảnh giữa ban ngày ban mặt mà giật người trước mắt thiên hạ.
Tư Như túm hết tóc lại, cuộn thành một búi rồi buộc chặt bằng sợi dây, hè thì nóng hầm hập, tóc dính vào cổ chẳng khác nào quàng khăn lông dê. Trời bức bối mà còn quàng khăn, nóng muốn chết, nổi rôm sảy, ngứa ngáy, không thuốc men gì, chỉ đành cắn răng chịu.
Dù sao ở thành phố còn có số 110.
Nhưng Tư Như vẫn quyết định đổi xe thêm một chặng nữa. Khổ nỗi, trên người nàng chẳng còn đồng nào.
Không tiền thì chẳng có cơm ăn, cũng không có chỗ trọ.
Không nơi trú cũng tạm, vỉa hè, gầm cầu, công viên, trước cửa ngân hàng… đâu cũng có thể nằm được. Nhưng bụng đói thì chịu không nổi.
Tư Như lang thang vô định trên phố, chân đá trúng một chai nhựa, chai lăn đi một quãng xa. Mắt nàng sáng lên, chạy mấy bước nhặt lên, vặn nắp, rồi dẫm bẹp.
Khi từng bôn ba qua ba nghìn thế giới, nàng thấy không ít cụ già bất lực nhặt phế liệu đổi tiền mưu sinh. Thân xác nguyên chủ tuy mười sáu tuổi, nhưng gầy nhom, nhìn chừng chỉ mười tuổi, căn bản không tìm nổi việc, có khác gì những lão nhân không còn sức mưu sinh đâu.
Tư Như kiếm một cái bao to, vừa đi vừa nhặt, thùng rác nào cũng không bỏ qua. Đôi tay nhỏ đen nhẻm, lại còn bốc lên mùi hôi khó chịu. Người qua đường bịt mũi, né xa, nhìn nàng bằng ánh mắt khinh khỉnh, như thể đang thấy một đống rác.
Ở thành phố, người ta hay mang cảm giác hơn đời; chuyện nhặt rác sẽ bị khinh thường, còn người đi nhặt thì bị xem như rác.
Vậy mà chưa đến nửa ngày, Tư Như đã nhặt được ba bao chai nhựa, mang đến trạm thu mua phế liệu đổi được mấy chục đồng, vui đến mức cười híp cả mắt.
Nếu nguyên chủ có thể thoát ra, dù chỉ đi nhặt rác cũng đã khá hơn nhiều. Ít nhất còn được tự mình vui, số phận không nằm trong tay kẻ khác, không bị đem ra như món hàng, mặc người ta bán rẻ, chôn vùi cả đời.
Ba ngày liền, Tư Như nhặt rác, đêm ngủ trước cửa ngân hàng. Ngân hàng là nơi an toàn nhất, có camera theo dõi; công viên hay gầm cầu toàn người lang thang.
Đói thì mua bánh bao chay lót dạ. Bánh bao rẻ nhất còn ngon hơn mấy cái bánh bắp trộn trấu trên núi—loại ấy ăn vào, có khi ba ngày cũng không đi nổi.
Khi đã dành dụm đủ tiền một tấm vé tàu, nàng tính ra ga mua luôn. Vé xe khách đắt quá, gấp đôi vé tàu mà lại chẳng đi xa bằng.
Nhưng Tư Như vẫn không mua được vé tàu.
Nàng trông chẳng khác nào một đứa bé chừng mười tuổi, bên cạnh lại không có người lớn, người bán vé sao có thể bán vé cho nàng.